Đọc xuân tình của Vương Giá

Ngày đăng: 2/12/2015 06:07:15 Chiều/ ý kiến phản hồi (2)

Không phải là tên một điệu cổ nhạc của ta, cũng không có nghĩa là Tình Xuân Phơi Phới. tình 晴 ở đây là nắng ráo không có mưa. Nên, Xuân tình 春晴 có nghĩa là Ngày xuân nắng ráo. Cái gì xảy ra trong ngày xuân nắng ráo nầy ? Ta hãy cùng đọc bài thất ngôn tứ tuyệt độc đáo nầy của nhà thơ Vương Giá nhé !

unnamed

Vương Giá (  851- ? ) Thi sĩ đời Vãn Đường, hiệu là Đại Dụng, biệt hiệu là Thủ Tố Tiên Sinh. Người đất Hà Trung  ( thuộc huyện Vĩnh Tế tỉnh Sơn Tây ngày nay ). Ông đậu tiến sĩ năm đầu Đại Thuận  ( 890 ). Làm quan đến chức Lễ Bộ Viên Ngoại Lang. Sau bỏ quan qui ẩn, là bạn thơ của Trịnh Cốc, Tư Không Đồ. Ông chỉ vỏn vẹn lưu lại có 6 bài thơ trong Toàn Đường Thi Tập, ngoại biên bổ túc thêm một bài là 7 bài mà thôi. Tuy thơ không nhiều, nhưng rất nổi tiếng, nhất là 2 bài ” Xã Nhật “, ” Vũ Tình ” và bài này, được lưu truyền rộng rãi trong dân gian.

 

 

 

春晴                        XUÂN TÌNH

雨前初見花間蕊.        Vũ tiền sơ kiến hoa gian nhụy,
雨後全無葉底花。      Vũ hậu toàn vô diệp để hoa.
蜂蝶紛紛過牆去,      Phong điệp phân phân qúa tường khứ,
卻疑春色在鄰家。      Khước nghi xuân sắc tại lân gia.

王駕                                      Vương Giá

CHÚ THÍCH :

TÌNH 晴 : Có bộ nhật 日 là mặt trời bên trái, nên có nghĩa là nắng ráo. Khi chữ tình 情 bên trái là bộ tâm 心 ( 忄) là trái tim thì tình mới có nghĩa là tình yêu.

PHONG ĐIỆP : Phong là con ong, điệp là con bướm.

PHÂN PHÂN : là tới tấp, tấp nập, là mườn nượp.

KHƯỚC NGHI : Lại ngờ rằng.

LÂN GIA : là nhà hàng xóm.

XUÂN SẮC : Hương sắc của mùa xuân, ở đây dùng để chỉ mùa xuân mà thôi.

 

NGHĨA BÀI THƠ :

Trước cơn mưa, ta mới vừa thấy hoa nở bày cả nhụy thật đẹp ra ngoài, Nhưng sau một trận mưa rào lại không còn thấy được một cánh hoa nào ở dưới lá nữa. ( Mưa đã vùi dập làm hoa rả hết cánh rồi ! ). Những con ong con bướm đều tấp nập bay cả sang tường bên kia, làm ta lại ngờ rằng Chúa Xuân còn ngự ở bên nhà hàng xóm chăng ?!

 

Đọc bài thơ nầy của Vương Giá làm ta nhớ đến bài MAI RỤNG cuả thi sĩ thời tiền chiến Jean Leiba  ( Lê Văn Bái ) của ta, với vế mở đầu thật truyền cảm ướt át…

 

Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai,
Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài,
Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ.
Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai…

Và…

ở gần cuối bài thơ có 2 câu gần giống như là 2 câu cuối của bài tứ tuyệt trên …

Tơi bời ong bướm bay qua ngõ.
Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.

 

 

 

 

DIỄN NÔM :

XUÂN TÌNH

 

Trước mưa hoa hãy còn phong nhụy,

Sau trận mưa rào tan tác hoa.

Ong bướm bay sang tường vội vả,

Nhà bên xuân ngự, phải chăng là ?!

Lục bát :

Trước mưa hoa nở đẹp sao,

Sau mưa dưới lá hoa nào còn chi !

Cách tường ong bướm bay đi,

Ngờ rằng xuân sắc có khi bên nhà !?

 

Đỗ Chiêu Đức

 

 

0

Có 2 bình luận về Đọc xuân tình của Vương Giá

  1. NHA nói:

    Xin ké môt chút cảm xúc:

    Dưới Nắng Xuân

    Hoa khoe sắc thắm chờ mưa

    Mưa rơi hoa rũ đong đưa cánh sầu

    Bướm ong vội vã về đâu?

    Phải chăng Xuân đã đẹp màu vườn bên?

    Anh Tú

    02/Tháng 12/2015

    0
  2. Hoành Châu nói:

    DIỄN NÔM
    **
    Hoa phong nhụy  sắc  trước  cơn  mưa
    Hoa rũ  sau  mưa  ,,cánh  dập  thưa
    Lũ  bướm  bay  sang  tường  vách   khác     !
    Chắc   gì  mai  đã  hẹn   xuân  chưa    ?
    **
    LỤC  BÁT
    **
    Trước  mưa  hoa  dáng  điệu  đàng
    Sau  mưa  tan  tác  điêu  tàn  nhụy  phai
    Bướm  bay  bướm  đậu  nhà  ai  ?
    Dường  như  xuân  đợi  cùng  mai  bên  tường  !
    **
    HOÀNH CHÂU  (Gia đình C  )
    6/12/ 2015

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác