Xem tiếp

" />

CHIỀU BẾN XƯA CỦA BÍCH NHÃN HỒ

Ngày đăng: 1/08/2021 04:48:56 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Bài thơ này gợi cho người đọc nỗi buồn hiu hắt khắc khoải, mỏi mòn chờ đợi trong tuyệt vọng “ Hẹn cùng ta Hán Dương cầu nọ/ Chiều lại tỉm nào thấy tăm hao / Ngập ngừng gió thổi áo bào/ Bãi hôm tuôn dẩy nước trào mênh mông” ( Chinh Phụ Ngâm), Tác giả viết để tưởng niệm nhạc sĩ Lê Thương, tác giả 3 bản “Hòn Vọng Phu”.

CHIỀU BẾN XƯA

Dáng ai đứng mênh mang chiều cổ độ

Áo chàm phai vương vấn bụi lưng đèo

Người đi khuất ngàn năm chưa trở lại

Xương thịt nào hoá đá đứng trông theo

 

Em chinh phụ ngàn năm rồi có phải

Nước mắt thành sông chảy ngược vào lòng

Gửi tóc rối theo mây trời quan tái

Trải khăn sô làm chiếu buổi trùng phùng

 

Mãi khắc khoải với niềm đau tiết liệt

Ngắm sao rơi nhẩm đếm bước trường chinh

Em vẫn đứng trơ gan cùng tuế nguyệt

Nghĩa gối chăn lỗi hẹn khách biên đình

 

Người chinh phu quay về trao gươm báu

Của phụ thân truyền lại buổi lâm hành

Cho “thằng con” tiếp nối bước hùng anh

Để hậu duệ không thẹn cùng trời đất

 

Ta – phế đế – cũng một thời nông nổi

Ba tấc gươm liều lỉnh dựng cơ đồ

Và hoang tưởng cứ ngỡ mình vương đạo

Nên tình em, cảm nhận rất mơ hồ

 

Ngựa chồn chân xung quanh không sĩ tốt

Phía sau lưng chiêng trống giục liên hồi

Gươm kề cổ – tiếng gọi ai thảng thốt

Vọng ơ hờ… phế đế chẳng cầu ngôi

 

Về chốn cũ một chiều thu nắng tắt

Bước lần dò từng lối sỏi thân quen

Chân vấp ngã luống gừng xưa héo hắt

Hạt muối cười rưng rức phía tây hiên

 

Thanh kiếm gãy – ôi hành trang phế đế

Cắm xuống làm câu-rút đóng đinh nhau

Ơn cứu rỗi xin đội vòng nguyệt quế

Để ngàn xưa di chúc với ngàn sau

BÍCH NHÃN HỒ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác