THƠ ĐƯỜNG THÁI QUỐC MƯU

Ngày đăng: 18/12/2020 10:56:44 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Thái Quốc Mưu là nhà văn, nh2 thơ sinh năm 1941 tại Mỹ Tho, Tiền Giang. Anh hiện sống ở Hoa Kỳ. Sở trường của anh là thơ Đường , tản văn , bút ký. Những bài thơ dưới đây trích từ Tập Văn, Thơ GIÓ QUYỆN HƯƠNG ĐỒNG,  Dân Việt. Xuất bản năm 1998.

CÁI TRỐNG

 

Cái mặt căng căng vẻ lạnh lùng

Óc, đầu chẳng có – Ruột, gan không

Nên, hư chẳng khỏi tay người khiến

Lớn, nhỏ không qua ý kẻ dùng

Có mắt, không tròng nên nhục xác

Vô hồn, lớn tiếng mới khòm lưng

Nghe qua, những tưởng vinh vang đó

Tận mặt mới hay nổi khốn cùng

 

Thái Quốc Mưu

 

***

DIỄU MÌNH

 

Bốn mươi bốn tuổi – Cái thằng ta

Dở dở, ương ương ấy thế mà…

Lỉnh nghỉnh con thơ năm sáu đứa

Lom khom sớm, tối một thân già

Đường tình nửa bước cười tê tái

Thơ phú đôi dòng ngậm xót xa

Quá nửa đời người là thế đấy!

Ta là ta – Hay chẳng là ta?

 

Tháng  5 / 1983.

Thái Quốc Mưu

 

***

 

TÌNH ĐỜI

 

Cuộc sống con người lắm nổi trôi

Bềnh bồng như những áng mây trôi

Sớm chiều gió đẩy đưa muôn lối

Vạn nẻo đường thay đổi cuộc đời

Thế sự đặt bày cơn tụ tán

Tình đời nồng nhạt nhắm đầy vơi

Bảy mươi năm sống trong trời đất

Mấy kẻ thong dong được suốt đời?

 

1984

Thái Quốc Mưu

 

***

SỰ ĐỜI

 

Thật ngán ngẩm thay cái sự đời

Như làn nước bạc giữa dòng khơi

Ân tình nồng nhạt – Thời lên xuống

Nhân nghĩa hợp tan – Thế đứng ngồi

Lỡ vận – Đâu đầu còn biếng gọi

Hưng thời – Cách mặt cũng năng mời

Thịnh suy mới biết lòng nhân thế

Rõ thật – Ô hô! Lỡ khóc cười

1984

Thái Quốc Mưu

 

0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác