BÀI CA CẢI LƯƠNG của Trần Tuấn Kiệt

Ngày đăng: 28/08/2019 06:50:44 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Vừa qua, cháu gái của Trần Tuấn Kiệt có gửi vài bài thơ trên trang nhà. Cô nói Sa Đéc với Vĩnh Long ngày xưa cùng một tỉnh, do vậy việc cộng tác với trang nhà là một việc nên làm. Sa Giang Trần Tuấn Kiệt là nhà thơ nổi tiếng trước 1975, ông sinh năm 1939 tại Sa Đéc. Từ năm 1950 đến 1975 ông đã cộng tác với báo Sinh Lực của Đồng tân, Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh, Phổ Thông của Nguyễn Vỹ, Vui Sống của Bình Nguyên Lộc, Sống của Chu Tử, Nghệ Thuật của Mai Thảo… Chiếm giải nhất sáng tác Văn học Nghệ thuật quốc gia của Tổng Thống VNCH (1971) với thi tập “Lời Gởi Cây Bông Vải”.

 

 

BÀI CA CẢI LƯƠNG

Anh với em không cung vàng điện ngọc

Không lâu đài trăm bậc vẻ kiêu sa

Anh với em nối tình trong quản bút

Trong thâm tình thế kỷ đã trôi qua

Có một chút lương tri hằng giữ lại

Sau những lần ma quỷ dập vùi thân

Có một chút tình yêu thương nhân thế

Nhìn nước mây thiên địa đã xoay vần

Anh với em không cầm kỳ thi tửu

Cầu vinh thân trong hạnh phúc như đời

Có một chút xót đau hờn vong quốc

Một mối buồn hoang ngày tháng xa vời

Anh dạo lại sáu câu vọng cổ

Em cất lời trong cõi mộng phù du

Đàn sao quá đau buồn thiên cổ sự

Lời ca em đứt đoạn đến nghìn thu

Tay gõ nhịp song loan đi vội vội

Em hát sầu câu vọng cổ hoài lang

Có tiếng trống nào khua trong đêm tối

Thương tri âm tri kỷ giữa cung đàn

Ngừng một chút để tiếng xề não nuột

Rồi đàn ngân bắt nhịp mấy tang thương

Tiếng hát bỗng nâng tầm cao vời vợi

Vọng bom rơi đạn nổ giữa sa trường

Anh với em không là người chiến sĩ

Cầm súng gươm mơ hoặc chuyện chiến trường

Anh chỉ có là – một chàng thi sĩ

Em chỉ có là – một bóng văn chương

Ta cùng hát điệu cải lương vạn thuở

Mùa xuân qua mấy độ ánh xuân tàn

Ta hái một nụ xuân hồng mới nở

Tặng cho đời tất cả trái tim xanh

Trần Tuấn Kiệt

 

 

 

2+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác