Xem tiếp

" />

Mẹ

Ngày đăng: 1/08/2014 06:09:47 Sáng/ ý kiến phản hồi (24)

Nếu như có quyền được chọn- MẸ là ngôn từ đẹp nhất, một hình ảnh mẫu không gì so sánh thế thay.Ta trôi lăn, ngụp lặn trong dòng yêu thương từ mẫu khôn cùng…Bình mẻ chìa xiên vôi hóa đá/ Câu thơ đã diễn đạt cái Không, cái Diệt, cái Tử của chốn vô thường. Vâng, tất cả rồi sẽ nhập vào đại địa để đi vào chu kỳ mới của Vô, Hữu, Nhân. Tôi cảm được từ Dẫu một của T.Phú và thấy mềm lòng khi chợt thóang âm tiếng nhai trầu bỏm bẻm ngòai hiên của Mẹ tôi xưa..(.HB)

0 0v

 Mẹ 

Trầu xanh dẫu một xa xôi quá

  Cau đứng nghiêng buồng nhớ dáng leo

  Bình mẻ chìa xiên vôi hóa đá

  Ngoài hiên vắng mẹ miếng trầu têm.

  Trương văn Phú

Có 24 bình luận về Mẹ

  1. nguyen thi anh tuyet nói:

    Vu Lan về được đọc những baì thơ hay về Mẹ .8AT xúc động lắm .Đề nghị sửa tí

    Cau đứng nghiêng ‘buồn’nhớ dang leo.

    Xin thỉnh ý tác giả .8 AnhTuyết

  2. hoàng Hưng nói:

    Mẹ tôi không ăn trầu, nhưng đọc bài thơ này cũng thấy nhớ mẹ.

  3. Hoành Châu nói:

    Anh Trương Mẫn kính quý, bài thơ tứ tuyệt này tuyệt  hảo thật !!Chữ ” buồng ”  ở đây  là” buồng cau ” mới nâng bài thơ  vượt cấp , hay biết chừng nào !! Nếu chỉnh lại chữ “buồn ” như 8 ánh Tuyết thì hỏng  hét  ý thơ của anh Trương Mẫn rồi !  Đúng vậy không nhà thơ  ? Em Hoành Châu chờ nghe ý kiến của tác giả. Chúc nhà thơ vui khỏe  để sáng tác thêm nhiều bài tứ tuyệt  cho bạn đọc ,.

  4. Phong Tâm nói:

    8AT ơi, nghiêng buồn ý nổi, nghiêng buồng ý chìm đấy.

    Mẹ – Trương Văn Phú, nghe chạnh lòng xin góp vào một tiếng tim rơi.

     

    Mẹ ơi !

    Mẹ nằm, khô khóe mắt sầu

    Tóc con sợi trắng tranh màu sợi đen!

    Phong Tâm

  5. Nguyen Thi Hanh nói:

    Có chút ý kiến : nếu tác giả Trương Văn Phú muốn nói đến hình ảnh “buồng cau” thì từ “buồng” có ” G” là đúng rồi , 8 Tuyết ạ !

    Còn nếu ý tác giả muốn nói : Cau đứng nghiêng ( và buồn bã ) thì BUỒN  mới không “G” như 8 Tuyết thỉnh ý tác giả.

    Thân mến với tác giả Trương Văn Phú và 8 Ánh Tuyết.

  6. trương mẫn nói:

    Cám ơn ý của các bạn, không có nhất mà có nhị tuyệt của Hồng Băng và huynh trưởng Phong Tâm, ông ra từ rất < diệu >  và cô Hạnh cũng không kém. tôi hiểu Ý cô Ánh Tuyết có lẽ theo ý cô thì trình bày như vầy  –  Cau đứng nghiên – buồn nhớ dáng leo.

    Thân kính cùng các anh chị

    Trương Mẩn

  7. nguyen thi anh tuyet nói:

    8AT hiểu tg viết nghiêng buồng la buồng cau chu ,nhưng vi muốn thêm ý nên muốn viết::

    Cau đứng nghiêng ‘buồn’ nho dáng leo

    .

  8. Yên Dạ Thảo nói:

    Bài thơ Mẹ của anh Trương Mẫn  gợi YDT nhớ lại ngày xưa những buổi chiều sau khi  tan học YDT và cô em thường thay phiên nhau  đến nhà bà bán trầu gần nhà Huỳnh Kim Chín (bán cát đá) để mua ít trầu cau cho má của YDT ăn trong tuần.

    Ô Trầu Xưa

    Từ vắng mẹ ngôi nhà lạnh lẽo
    Ô trầu cau lâu lắm không dùng
    Bình vôi hồng vấn vương người cũ
    Ống ngoáy trầu bên góc nhớ mong !

    YDT

     

     

    • trương mẫn nói:

      Tặng cô Yên Dạ Thảo cái ô trầu xưa cô vừa nhắc, để khi rỗi về lão nhai trầu cho vui cũng tặng cô cục thuốc xỉa, cục thuốc này nhỏ, cầm vừa hai ngón tay, kéo qua kéo lại cho bầy trẻ hết vía chơi.

      • Nguyễn Hồng Ẩn nói:

        Và sẽ được con cháu gọi là BÀ GIÀ TRẦU YÊN DẠ THẢO …hahaha! Phải không anh Trương? Đùa thôi…chớ làm sao mà có ngoại trừ Yên Dạ Thảo đóng vai trong một cuộn phim vinh danh những bà mẹ Việt Nam xưa cũ.

        Hình ảnh một bà già móm mém nhai trầu, xỉa thuốc, ngồi  bắt chân chữ ngũ ở đầu bàn trường kỹ bên ô trầu, bên bình trà, ngó mông lung nhìn trời mưa lăm răm  trong một làng quê vùng đất thấp, bên dòng sông lửng lờ đầy rau mát, hai bên bờ đầy dừa nước, thỉnh thoảng có những cây bần ban đêm lặp lòe đom đóm nhô ra, thỉnh thoảng có những đám ô rô, cóc kèn rậm rạp …

        Ôi ! Mùa Vu Lan nhớ bà Ngoại tôi, nhớ vùng trời nào thăn thương xa xôi…quá đổi đó bác Trương ơi!

        • Yên Dạ Thảo nói:

          Anh Tú ơi, nếu YDT được sống đến già và được cháu gọi “bà già trầu YDT” là đều hạnh phúc! Trong gia đình, YDT là người giống má em nhất, nên khi đọc phản hồi của huynh chợt tưởng tượng ra hình ảnh YDT ngồi trên bộ ván ngựa nhai trầu làm YDT mà vui buồn lẫn lộn. Chỉ e đời người bất tử vô thường YDT sẽ không có được may mắn nầy!

          • Phú Thạnh nói:

            YDT ơi! Anh thử hình dung cảnh em vừa tròn “đôi tám” (88) ngồi nhai trầu bỏm bẻm kiểu như AT tả chắc là oai lắm à há….hỏng biết anh còn nhìn ra YDT không đây!!!.

      • Yên Dạ Thảo nói:

        Lúc xưa tò mò, YDT có ăn thử qua trầu cau têm vôi và dùng thuốc xỉa quẹt qua quẹt lại trên môi nhưng cay quá! Tương lai có dịp về VN nghỉ hưu, YDT sẽ tìm huynh để được nhận món quà nầy! Cám ơn huynh trước.

      • trương mẫn nói:

        Cái này tôi tức lắm nghen, sở dĩ tôi viết phản hồi gởi cô Yên Dạ Thảo, vì tôi tìm được hình cái ô trầu, ống ngoái, bình vôi cùng cục thuốc xỉa, gởi minh họa tiếp bài thơ của cô. Tôi chèn vào lần đầu có hiện hình cùng lời viết của tôi gởi đi, cách khoảng 5-6 giờ, xem cái hình nó tàn hình mất tiêu chỉ còn câu chử. Tức quá chèn tiếp ành solo mong không có gì, đưa vô thì ảnh hiện lên, phản hồi rồi một hồi cũng mất tiêu, Ứ- HỰ, phần này phải chịu lỗi cùng cô Thảo vậy

        Trương xệ

  9. Phong Tâm nói:

    Xin nói thêm cho rõ ý – Nếu tác giả dùng chữ buồn (cho không vui) là tác giả nói buồn cho ta thấy buồn – Cau đứng nghiêng buồn/nhớ dáng leo. Ở dây tác giả sử dụng từ Buồng (cho cây cau gắn liền với buồng cau), tác giả không nói lên ” nỗi buồn” mà sự vật tự nói và chính ta đọc cảm nhận được ẩn ý của tác giả muốn nói – Cau đứng nghiêng buồng nhớ dáng leo (không nói buồn vẫn thấy buồn)? Xin lỗi tác giả và độc giả, đây chỉ là thiển ý của riêng tôi. PT

     

  10. trương mẫn nói:

    Đúng là anh cả, anh đã mớm, ý chìm Ý nổi rồi, nay anh mở hết ra, ôi anh cả cẩn thận quá chừng. cám ơn anh.

    Hôm qua ngày 01-08  nhận được bài viết do Hồng Băng gởi. Giao cảm trong thơ Hồng Băng – Tửu Sĩ, vừa xem xong vào trang thấy đã đưa lên, lẹ thiệt. Được < Quen > anh cùng HB thật không uổng đời hít thở

    Thân mến anh cùng các bạn

    Trương mẩn

    • Anh Tú nói:

      Không phải khoe nhe…nhưng sáng sớm hôm đó  khi thức dậy, mở hôp thư, thấy bài này, đọc một mạch, đã quá, tôi ghi vào sổ tay của tui liền tù tì…xong mới bước chân xuống giường đó anh. Hỏng tin anh thử mở sổ tay của tui thì biết… Bộ ba Hồng Băng, Tửu Sĩ, Lê Liên…tuyệt!

      Và Mẹ của bác Trương, cũng không kém,  tui cũng mạn phép …chép luôn.

  11. Hoành Châu nói:

    Yên Dạ Thảo ơi, em nhắc làm chi cái ô trầu xưa  để anh Trương Mẫn và anhNguyễn Hồng Ẩn”chọt” em đó ,thấy chưa ? Bây giờ chị xin hỏi tiếp ,  ‘ bà ngoại  ấy” nhìn kỹ lại  coi ,,,, ngoài ô  rô, dừa nước, cóc kèn, rau mát, đom đóm cây bần  ,,,ra,  còn thấy  CÁI XUỒNG BA LÁ  của ai đó không? Hihi

     

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác