Xem tiếp

" />

Sóng Ngầm của Phong Tâm

Ngày đăng: 7/05/2013 11:47:29 Chiều/ ý kiến phản hồi (8)

Những ngày trước đó và sau thời gian 2 tuần dự trại sáng tác đến nay, với thật lòng, tôi có được nhiều bài thơ, ngoài số bài nộp cho ban tổ chức còn có nhiều bài thuộc loại ” trữ tình “, rất ngại đưa ra, trước sau vẫn vậy, nhưng đôi lúc vui theo trào lưu, lại nghĩ ” tình yêu là chuyện muôn thuở “. Tuy nhiên, sao khỏi ngại khi niềm riêng của mình cứ ” phô diễn ” trước mọi người… nên lặng lẽ  giấu mặt! Hôm nay đọc Bài Không Tên của NHA lại khơi gợi cho tôi viết nên bài Sóng Ngầm nầy, rất mong sự cảm thông của người đọc. PT

Sóng ngầm

 

Dường như rót một chén tràn

Lênh loang, thấm đẫm tơ vàng cũng phai

Và hình như hạnh phúc đầy

Đang ngầm trả những tháng ngày xa nhau!

 

Phải chăng, đậm lắm nhạt mau

Như ngon ngọt sớm chuyển màu men chua?

Hay như tình ái không mùa

Chung đôi chưa kịp, lại vừa lẻ đôi!

 

Yêu là lạc giữa chơi vơi

Rơi không trọng lượng, bơi nơi không bờ

Đôi khi, vui chợt bất ngờ

Lại buồn bỗng gặp tình cờ sau vui!

 

Được yêu, mà cứ ngậm ngùi

Trong đôi mắt đọng, trên môi khô hằn

Giờ còn lại nỗi băn khoăn

Người đi, tình có theo chăng với tình!

 

Phong Tâm

(06.5,2013 )

 

 

Có 8 bình luận về Sóng Ngầm của Phong Tâm

  1. Thanh Thủy nói:

    Anh Phong Tâm,
    Đúng là con người luôn có những đợt sóng ngầm anh ạ dù chỉ trong khoảnh khắc. Em thích nhất câu ” Được yêu, mà cứ ngậm ngùi,
    Trong đôi mắt đọng, trên môi khô hằn ”
    Cám ơn anh đã có bài thơ làm người đọc thoáng chút ngậm ngùi !

    • Phong Tâm nói:

      Thưa Thanh Thuỷ, Dẫu rằng chưa biết người là ai, nhưng người viết nghe ấm lòng vì đã có sự đồng cảm và khích lệ. Cám ơn TT tạo cho PT có cảm giác như là rất thân quen!

  2. phủ hiền nói:

    sư huynh kính.

     lâu quá mới được đọc bài thơ mới của anh,dù thời gian có  [mắt mờ ung khói mỏng] nhưng thơ của sư huynh  vẩn ngọt ngào,sâu lắng như nhửng bài thơ trong tập thơ LÁ NẮNG  anh viết cách đây 20 năm,như vậy con tim sư huynh vẩn còn son trẻ lắm.mong sư huynh còn nơi để gời.      tình em còn có chổ nằm………cho anh gởi trái tim bầm dấu tay.

       chúc sư huynh khỏe ,yêu người,yêu đời,sống thiệt là trường thọ để làm thơ cho bọn đệ xem. 

    • Phong Tâm nói:

      Phủ Hiền mến, Sao, Vết bầm xước đã lành lặn và sức khoẻ ngon lành rồi phải không? Anh em lâu liên lạc chẳng khác! Người già chớ thơ đâu già được Phủ Hiền ơi!

  3. trương mẫn nói:

    NHÂN PHỔ HIỀN NÊU LÊN TẬP THƠ LÁ NẮNG, ĐÂY LÀ TẬP THƠ TÔI THÍCH DẨU ( XEM CỌP) KHOẢNG NĂM BA BÀI THÔI RẤT HAY, TỪ XƯA ĐẾN NAY TẬT NÀY KHÔNG BỎ ĐƯỢC, TÔI XEM MÀ BẠN KHÔNG BIẾT, XEM THẾ MỚI NGẤM, MONG ANH ĐỪNG CƯỜI, THẰNG NÀY CHẮC KHOÁI ĂN VỤN ĐÂY…

    • Phong Tâm nói:

      Trương Mẫn  khôn thí mồ! Người ta nói ăn vụng ngon hơn ăn công khai, ăn vụng thơ tâm hồn còn bay bổng hơn phải không? Vậy thì tiếp tục đi dừng ngại.

  4. Phạm Đức Mạnh nói:

      Anh PHONG TÂM kính mến !

         Tuổi trẻ có “Sóng ngầm” trẻ, tuổi khô có “Sóng ngầm” già. Hễ ai thấy trong mình không còn sóng (dù lăn tăn) kể như là…hết đát. Rất may, sau khi lên dây cót tinh thần “vì yêu”, qua được khúc cua ngại ngần, anh đã tạo cho mọi người  “Sóng ngầm”. Nếu anh để yên nó ngủ trong ngăn tủ, không truyền cảm xúc cho mọi người, nghĩa là anh mắc tội với trái tim còn nóng hổi đấy anh Phong Tâm ạ.

             Nếu còn yêu được cứ yêu đi

             Ngồi đếm làm chi dải xuân thì

             Để ngày về đến miền xa ấy

            Không còn luyến tiếc với sầu bi.

            PĐM.

     

     

  5. Phong Tâm nói:

    Phạm Đức Mạnh rất mến!

    Không ai hiểu người yêu thơ bằng người thơ phải không bạn? Thật tình người yêu thơ và từng làm được thơ thì khó nói lúc nào lòng hết sóng, có thể nói sóng ồn ào tạm lắng, nhưng sóng ngầm đâu dễ gì yên, bởi nó như là hơi thở nếu từ bỏ khác nào tự huỹ hoại tâm hồn mình. Thể xác rất cần có tâm hồn.Cám ơn Đức Mạnh đã cho PT một liều tăng lực! Chúc bạn tiếp tục thành công những sáng tác mới,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác