MỒ CÔI TRONG CĂN NHÀ XƯA

Ngày đăng: 7/09/2026 11:25:44 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Tác giả viết trong mùa Vu lan 2026 nói lên nỗi đau xót, cô đơn tột cùng của người con mất đi người mẹ thân yêu. Ngôi nhà cũ vẫn còn đó nhưng mẹ không còn, từ bếp lửa lạnh ngắt đến chiếc võng không còn tiếng à ơi, gợi lên sự trống vắng và tủi hờn khôn nguôi. Dù con có lớn khôn hay tóc bạc, nỗi tủi buồn thân phận kẻ mồ côi vẫn đeo bám suốt cuộc đời.

MỒ CÔI TRONG CĂN NHÀ XƯA

Mỗi người chỉ có một người mẹ thôi,

Má mất đi rồi, con phải mồ côi.

Mồ côi tội lắm người ơi, Nhà xưa còn đó… vắng người thương con.

Má còn, bếp ấm lửa hồng,

Bữa cơm đạm bạc mà lòng ấm vui.

Má đi, bếp lạnh ngậm ngùi,

Tro tàn, khói tắt… lửa nồi chẳng reo.

Chiếc nôi, chiếc võng buồn theo,

Không còn rung nhịp… đứng neo bóng chờ.

Không còn nghe tiếng ầu ơ,

Không còn tiếng má… bên bờ võng đưa.

Khói nhang quyện giữa chiều mưa,

Con ngồi lặng lẽ… như vừa mất quê.

Má ơi… con đã trở về,

Mà sao chẳng thấy má về với con?

Mồ côi tội lắm người ơi!

Muốn kêu một tiếng: “Má ơi!”… nghẹn lòng.

Nhà xưa vẫn mái, lá vòm,

Mà người thương nhất không còn “rồi” lạnh ơi.

Má ơi… con gọi: “Má ơi!”

Chỉ nghe im vắng trong ngôi nhà buồn.

Một đời con có lớn khôn,

Mất rồi tiếng má… vẫn còn mồ côi.

Con về ngồi suốt đêm vơi,

Nhìn quanh, nhìn quất buồn ơi là buồn.

Cái bàn, chiếc ghế trống trơn,

Đứng trơ, đứng trọi vấn vương hơi người.

Muốn kêu một tiếng: “Má ơi!”

Chỉ nghe im vắng trong ngôi nhà buồn.

Bên ngoài ngọn gió thổi sương,

Len theo vách lá lạnh vương hồn sầu.

Mồ côi… tội lắm người ơi!

Dẫu con tóc bạc… vẫn đời mồ côi.

Ngày xưa còn má bên đời,

Đi đâu cũng biết… có người chờ con.

Bây giờ nhà cũ vẫn còn,

Mà người ngồi đợi… chẳng còn nữa đâu!.

Má ơi… con gọi một câu…

Một câu gọi má… mà đau bấu hoài…

Mỗi người… chỉ một người mẹ thôi…

Má mất đi rồi…con phải… mồ côi…

Má ơi…Má… ơi…!

Vu lan 2026

HUỲNH TÂM HOÀI

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác