BIỂN CÓ BAO GIỜ VƠI ĐÂU của Vương Hoài Uyên
“Biển có bao giờ vơi đâu” Tác giả Vương Hoài Uyên Một bài thơ có sự dẫn dắt cảm xúc rất lôi cuốn, thu hút người đọc từ đầu đến cuối. Với tựa đề, theo dòng chảy quy luật tự nhiên, rồi đi kèm với nghịch lý gọi là lẽ thường. Một mênh mông của con đường, chắp cánh chim thiên di bay rồi đi dần tới đơn lẻ giữa không trung. Một yên bình bầu trời, với cánh đồng, tiếng tiêu, cảnh chim trú đông… là đi tới “hạnh phúc bao lần có cũng như không” Hiểu được như vậy cho thấy một sức mạnh tiềm ẩn trong cuộc sống từ tác giả,rất hay. Mời tất cả cùng đọc bài thơ đầy cảm xúc của đời của người. LDC

Biển có bao giờ vơi đâu, em vẫn biết
Bởi các dòng sông đâu chảy ngược về nguồn
Nhưng thế gian nầy vẫn còn bao điều nghịch lý
Dẫu ngang trái bao nhiêu cũng phải gọi: Lẽ
thường!
Đứng ở cuối đường mơ một miền chưa đến
Đường dẫu dài bao nhiêu cũng có lúc tận cùng
Xin chắp cánh thiên di qua nghìn dặm
Để thấy -một lần- đơn lẻ giữa không trung.
Cánh đồng sau mùa gặt nằm trơ gốc rạ
Tiếng tiêu buồn hoang hoải chiều cô thôn
Con bê nhỏ nghiêng tai chừng ngơ ngác
Đợi tiếng chuông chùa để xác định hoàng hôn.
Sẽ có một ngày bình yên như thế
Để cánh chim bay về phía cuối mùa đông
Biển có bao giờ vơi đâu em vẫn biết
Nhưng hạnh phúc bao lần có cũng như không.
VƯƠNG HOÀI UYÊN
