Về ngang nổi buồn của Vương Hoài Uyên

Ngày đăng: 19/03/2017 10:49:47 Chiều/ ý kiến phản hồi (2)

 

Trong một không gian dường thấy môt chiếc bóng chơi vơi đi qua thời gian, bước vào từng kỷ niệm, từng vùng nhớ… Người trở lại tìm trong ký ức, trước thực tại mất, còn, khiến một tâm hồn từ cô đơn đến cô độc… lặng người. Và nhà thơ Vương Hoài Uyên cho thơ một câu kết bất ngờ, thấm đọng! (PT)

00-0nstph

 VỀ NGANG NỖI BUỒN              

Về ngang trường hôm qua

Cây phượng già đứng đợi

Không còn ai chờ ta

Dưới trời mưa vời vợi .

 

 

Về ngang lớp hôm qua

Bục giảng nằm cô độc

Bảng đen bụi phấn nhòa

Nhện giăng buồn bốn góc.

 

 

Về ngang phố hôm qua

Lá bàng rơi trên tóc

Mùa thu nào đã xa

Dưới trời mưa phố khóc.

 

 

Về ngang sông Trà xưa

Nhớ một thời tuổi nhỏ

Nghe gió lùa song thưa

Cửa mùa đông bỏ ngỏ.

 

 

Về ngang nhà hôm qua

Không còn ai tựa cửa

Khói lam chiều đã xa

Mẹ già không còn nữa!

 

VƯƠNG HOÀI UYÊN

 

 

 

 

 

 

 

 

0

Có 2 bình luận về Về ngang nổi buồn của Vương Hoài Uyên

  1. Phan Lương nói:

    Bài thơ gợi nhớ mẻnh mông , một thời cắp sách , dưới mái trường , lố học xưa , với những buổi chiều mưa trên phố vắng , với dòng sông thơ mộng tắm mát cả một thời tuổi nhỏ và ….với hình bóng của mẹ hiền tựa cửa chờ con

    Bài thơ rất hay cho ta cảm giác ấm áp khi chợt nhớ về …một thời hoa mộng

    0
  2. Phạm thị Trí nói:

    Có những nổi buồn không biết tên..Nhà thơ Vương Hoài Uyên đã đặt tên cho từng nổi buồn ấy..Thơ hay và đẫm sâu lòng người đọc, buồn nhưng cãm giác thật hạnh phúc !.

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác