Những học trò mà tôi mãi nhớ

Ngày đăng: 17/01/2017 10:23:22 Chiều/ ý kiến phản hồi (2)

Miền Nam mùa mưa năm ấy đến sớm, Sài Gòn dù chưa sang hè nhưng đã mưa nhiều. Tôi đã ra trường và đi dạy được mấy năm, hiện đang làm chủ nhiệm một lớp 11.

CÔ HỌC TRÒ CÓ ĐÔI MẮT NHUNG

Cuối năm học, như thường lệ, sau khi giáo viên tất cả bộ môn vào điểm xong, tôi đến phòng giáo vụ nhận sổ điểm lớp chủ nhiệm, học bạ để vào điểm và phê. Trời đã xế chiều. Nhắm không thể làm xong trong buổi chiều ấy mà thầy phụ trách phòng giáo vụ đã nhấp nhỏm muốn về, tôi bèn nói với thầy để tôi mang học bạ về nhà làm. Khi còn cách nhà chưa đầy 500m trời đổ mưa. Mưa rất to. Sợ ướt sổ điểm, học bạ tôi lập tức tìm chỗ trú mưa. Chỗ trú là mái hiên trước trạm y tế phường lúc này đã đóng cửa. Trận mưa kéo dài. Gió thổi mạnh tạt nước mưa từ ngoài vào chỗ tôi đang đứng dưới mái hiên thế là tôi dựng xe tựa cửa trạm y tế, ngồi lên yên xe, tay ôm mớ hồ sơ, học bạ trước ngực. Một người mặc áo mưa xám đạp xe chạy ngang trạm nhìn vào, dừng lại, ngần ngừ một tí rối đạp xe chạy tiếp. Khuôn mặt người ấy trông quen quen. Cùng đứng trú mưa với tôi trước trạm y tế còn có 2 người khác.  Cả ba người nhìn nhau thắc mắc không biết người đi trong mưa ấy quen ai trong số 3 người đang trú mưa ở đây. Khoảng 10 phút sau trời vẫn còn mưa. Một người mặc áo mưa xám chạy xe theo hướng ngược lại dừng xe trước trạm và đi đến trước mặt tôi. Đó là cô học trò tôi đang dạy. Cô bé có đôi mắt to, rất sáng với đôi bờ mi dài và dầy cùng một ánh mắt khiến tâm hồn người đối diện phải phân vân, xao xuyến. Cô bé vừa thở vừa nói, “Lúc nảy chạy xe ngang thấy thầy đang đứng trú mưa em định vào đưa áo mưa cho thầy, nhưng vì ba em ở nhà đang lên tension, em phải đi gọi bác sĩ quen đến nhà gấp trị bệnh cho ba nên không làm như vậy được. Trên đường quay về em có ghé nhà thầy báo cho gia đình biết. Thầy đợi một chút người nhà của thầy sẽ đến rước. Chào thầy. Em phải về nhà để đón bác sĩ.”

DSC_1395

Hai người cùng đứng trú mưa sửng sờ nhìn tôi, thầy giáo trẻ, nhưng chủ yếu là nhìn cô học trò quá dễ thương của tôi. Câu nói của em nữ sinh, với tôi, có giá trị hơn mọi món quà học sinh tặng cho thầy, cô trong ngày Nhà Giáo 20 tháng 11. Ánh mắt của cô học trò đến giờ vẫn làm tôi xao xuyến mỗi khi nhớ lại. Người ta vẫn nói con mắt là cửa sổ tâm hồn. Chủ của đôi mắt ấy phải có một tâm hồn trong sáng, thánh thiện. Giao tiếp còn cho thấy cô bé là người con hiếu, xử sự tế nhị, và biết quan tâm, chăm sóc người khác. Tôi vẫn mong cô bé có cuộc đời hạnh phúc dù sống nơi xứ xa. Một người có những đức tính như vậy đáng được mọi điều tốt đẹp.

CẬU HỌC TRÒ CA SĨ

Đã hai tuần sau ngày thi học kỳ 1, lớp tôi chủ nhiệm đang tiến hành kiểm điểm cuối học kỳ. Lớp học yếu và trong học kỳ vừa qua học sinh lớp có nhiều vấn đề, nhiều cá nhân, nhiều hành động cần được phê phán, kiểm điểm rút kinh nghiệm để việc học của học sinh lớp trong học kỳ 2 được tốt hơn. Không khí buổi kiểm điểm vẫn còn khá căng thẳng dù lúc ấy đã hơn 10 giờ. Đa số lớp khác đã kiểm điểm xong và rục rịch ra về hay chuyển sang bàn về việc chuẩn bị hội tết, một hoạt động vui chơi cho toàn thể thành viên của trường diễn ra vào cuối năm âm lịch, đã được tổ chức liên tục hằng năm từ ngày trường mới thành lập năm 1966 cho đến nay, và đã trở thành truyền thống. Không khí tết lúc ấy đã bàng bạc trong trường. Đột nhiên có hai người đàn ông đến cửa lớp, một trong hai người có cầm súng. Đó là 2 nhân viên phường đội. Họ yêu cầu tôi cho gặp mặt một học sinh của lớp. Em học sinh họ tìm đang ngồi trong lớp. Nhìn ra sân trường tôi thấy một nhóm người trong đó có thành viên ban giám hiệu trường đang đứng nhìn vào lớp của tôi. Tôi gọi tên, em học sinh bước ra cửa, 2 người phường đội lập tức dẫn em lên xe gắn máy chở đi. Ban Giám Hiệu đã để cho phường đội vào đến tận lớp. Sau đó buổi kiểm điểm của lớp tiếp tục nhưng rất gượng gạo.

Em học sinh nam bị dẫn đi vì vi phạm luật nghĩa vụ quân sự. Em học không giỏi nhưng hiếu học, vui tính, hòa đồng với mọi người, rất tích cực trong việc lớp và đặc biệt có khiếu văn nghệ với giọng ca rất hay. Em chỉ có mỗi tội là học muộn 2 năm! Đêm trước đó lớp tôi chủ nhiệm trực đêm tại trường. Thành phần trực mỗi đêm gồm 1 bảo vệ trường, 1 GV bộ môn, GV chủ nhiệm và 5 HS lớp, trong đó có em. Tình cờ đêm trực đó tôi có đưa tiền nhờ em ra chợ gần trường mua cà phê, trà, và nước đá cho mọi người cùng uống để thức trực đêm. Khi móc ví lấy tiền đưa cho em tôi thấy có tờ vé số mới mua khi ngồi quán uống cà phê sáng, thế là tôi đưa cho em nhờ ra chợ đến chỗ bán vé số dò vì thời đó báo chưa đăng kết quả xổ số. Khi em trở về đến trường tôi đang đi kiểm tra các phòng học trên lầu  2. Thấy tôi đi trên lầu em gọi với lên báo tin vui tờ vé số trúng giải 8. Tôi nói vui, “Thế là thầy trúng 500.000 rồi. (Lúc này mới đổi tiền, cứ 5.000đ tiền cũ đổi 1đ tiền mới. Có nhiều người, nhất là những người lớn tuổi, quen sử dụng tiền cũ, khi mua, bán gì lại quy đổi thành số tiền cũ nên nghe con số rất lớn.) Em cứ giữ đó tí tôi xuống.” Có cà phê, có trà, nước đá, thế là tiếng guitar trổi lên, 3 thầy và 5 trò bắt đầu văn nghệ. Tôi quên mất tờ vé số trúng. Hai ngày sau lúc tôi đang dạy, nhân viên văn phòng báo có phụ huynh học sinh muốn gặp tôi. Đó là mẹ em học sinh lớp tôi chủ nhiệm. Khi được mẹ đến trụ sở quận đội thăm, dù trong hoàn cảnh khó khăn, chưa biết bản thân sẽ thế nào nhưng em vẫn nhớ đến tôi, em nhờ mẹ đến trường tìm và tận tay trao cho tôi tờ vé số trúng. Cả trường xôn xao vì tin đồn “tôi trúng số lớn lắm, độc đắc cặp mấy lận”.

Sau đó em học sinh được chuyển đến Trung tâm Giáo Dục Lao Động. Nhờ khiếu văn nghệ và giọng ca hay em được đại diện trung tâm dự thi văn nghệ quần chúng toàn thành, đoạt một giải thưởng cao rồi trở thành ca sĩ chuyên nghiệp khá nổi tiếng.

CẬU HỌC TRÒ MIỆNG MÓM HAY NÓI ĐÙA & NHỮNG NGƯỜI BẠN

Đêm văn nghệ hội Tết của trường năm đó tôi ngồi gần một nhóm cựu học sinh. Đến giờ nghỉ giải lao một em ngồi cách tôi mấy ghế đưa cao tay vẫy: “Thầy, thầy nhớ em không thầy? Thầy đến đây ngồi nói chuyện với em một chút.” Tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nói, “Nhớ chứ! Em tên là Kiệt.” và đi đến chỗ em ngồi. Em ngồi cạnh Kiệt (chắc cũng là cựu học sinh) lập tức đứng lên nhường ghế cho tôi. Khi tôi đã ngồi xuống ghế bên cạnh em gõ cồm cộp vào cái chân giả như để biện minh cho những lời nói không đúng mực vừa rồi, “Em đã hy sinh một phần thân thể cho tổ quốc rồi thầy.” Em nói rất tự nhiên, mặt vẫn tươi cười như dạo còn học với tôi. Tôi nghẹn lời, không biết nói gì. Em nói tiếp: “Học sinh trường mình đi nghĩa vụ quân sự cùng đợt với em năm đó hy sinh nhiều lắm thầy ơi! Thầy nhớ bạn tóc húi court vẫn đánh trống cho đội nghi thức trường? Bạn đã… ”

Tôi nhớ tên em là Kiệt vì em có điểm đặc biệt miệng móm, nhưng hay nói đùa dễ thương, có duyên. Nghe thông tin em vừa cho biết trong tôi buồn vui lẫn lộn. Buồn vì những hy sinh, mất mát của lứa các em, vui với tư cách của một người thầy có những học sinh sau này khi ra trường sẵn sàng làm nhiệm vụ của người công dân khi tổ quốc cần, và cũng sẵn sàng hy sinh bản thân vì tổ quốc. Trước mắt tôi hiện ra cảnh hỏi bài học sinh Kiệt. Em đang đứng trước lớp trả lời câu hỏi của tôi, những em học sinh khác ngồi bên dưới đang nhìn lên. Những đôi mắt hết sức ngây thơ, trong sáng.

Sài Gòn trước thềm Xuân 2017

Văn Hoàng

 

0

Có 2 bình luận về Những học trò mà tôi mãi nhớ

  1. Phạm thị Trí nói:

    Đúng rồi, trong đời dạy học rất nhiều khuôn mặt  học trò lướt qua …Có những khuôn mặt làm người thầy nhớ mãi, không phải vì các em giỏi, các em ngoan, có biệt tài..mà là những ân tình các em đã ghi dấu trong kỷ niệm của quá khứ…của thầy…và tôi nghĩ …Đối với các em học trò của mình …cũng vậy thôi…Chỉ biết cám ơn cuộc đời đã đưa chúng ta có một khoảng thời gian đi chung nhau, được làm thầy trò của nhau.

    0
    • Một nữ sinh, dù trời đang mưa to, sẵn sàng nhường áo mưa cho thầy mặc khỏi ướt. Một nam sinh đang bị giữ ở trụ sở quận đội vẫn lo trả cho thầy tờ vé số trúng hạng 8. Đó chỉ là phần nổi, sự hy sinh thầm lặng của những học sinh như Kiệt chính là phần chìm to lớn đã tôn vinh truyền thống “Tôn Sư Trọng Đạo”, làm cho nghề giáo trở thành một trong những nghề nhân bản nhất.

      0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác