NGUYỄN THÔNG NGÀY THÁNG CŨ của Thiệu Ngọc Tuyết

Ngày đăng: 2/04/2016 07:55:49 Sáng/ ý kiến phản hồi (6)

Những năm tháng làm học trò Trung học Bán công Nguyễn Thông của tôi vô cùng tươi đẹp. Người cộng tác đắc lực  và gần gũi nhất trong công tác làm báo ở trường với tôi lúc bấy giờ là chị Thiệu Ngọc Tuyết ( đoạt giải văn chương tòan quốc 1974 viết về chủ đề Hai Bà  Trưng) Chị học trên tôi một lớp. Cuối năm 1974 chị rời trường vào Đại học. Chị đã gởi lại cho tôi bài thơ kỷ niệm, thấp thóang có hình dáng của chị và tôi ở đó…Từ ngày giải phóng đến nay tôi và chị không còn được tin nhau . Nay mạn phép chị để đưa bài thơ cũ, hòai niệm chuyện đã qua.  (Nguyễn Gương )

image07        Nơi này là trường Nguyễn Thông xưa (ảnh Trương Phú)

NGUYỄN THÔNG NGÀY THÁNG CŨ

          Một thuở học trò áo dài nón lá

Cặp da ôm trĩu nặng những thơ ngây

Tình tỏa hương trên từng  trang giấy mực

Mắt môi tròn, mộng thắm vẫn căng đầy.

 

 

Những buổi sáng đến trường còn rất sớm

Để lắng nghe cây cỏ nói trong sương

Để bước đi trong mộng ảo hoang đường

Và muốn khóc khi nhìn hành lang vắng.

 

 

Cửa lớp học mở rồi trong yên lặng

Một mình ta với hai dãy bàn dài

Cất cặp nón cuốn mình trong mơ mộng

Buổi sáng yên chờ ánh mắt đầu ngày

 

 

Rồi một thuở biết buồn ngắm mây bay

Quên là đang trong lớp thầy giảng bài

Qua cửa sổ ngẩn ngơ nhìn lá rụng

Nghe hồn mình trống trãi nghĩa tương lai.

 

 

Biết chọn chỗ thật gần bên cửa sổ

Dành thương yêu trên những chiếc lá vàng

Trên bìa sách em vẽ đầy những lá

Lá sao buồn  – là mỗi chiếc lá lòng.

 

Cũng một thuở bỗng thấy mình xao xuyến

Mắt người nhìn ở đối diện hành lang

Trước buổi học chờ nghe từng viên sỏi

Lạo rạo oằn mình dưới bước ai qua

 

 

Và mới đó – bảy năm qua thật vội

Lớp học giờ có những ánh mắt sầu

Mở tai nhìn với trăm nghìn ngơ ngác

Sẽ hết còn  được gọi – học trò – sao ?

 

 

Tìm ở đâu những buổi chiều về muộn

Mưa trên đầu dành dẫm nước lên nhau

Màu áo tơi, ta với mi một kiểu ?

Tóc mái dài mái ngắn vẫn lao xao.

 

 

Tìm ở đâu những buổi trưa trốn học

Đi lang thang dưới hai hàng sao cao

Aó trắng bữa cuối cùng như muốn khóc

Bay dưới hàng công tử đứng u buồn

 

 

Hàng công tử – một thời còn đi học

Con đường xưa tay trắng mộng hơn trời

Rồi thuở cũ biết tìm đâu trở lại

Ta rời trường xin để lại một đời.

THIỆU NGỌC TUYẾT

 

 

 

 

 

 

 

 

 

0

Có 6 bình luận về NGUYỄN THÔNG NGÀY THÁNG CŨ của Thiệu Ngọc Tuyết

  1. Trương phú nói:

    Thắm thiết quá học trò thơ xanh mướt

    Nối bước chân tiếp suốt hết đoạn đời

    +1
  2. Như Thuỳ nói:

    ” Đến lớp sớm chọn chỗ ngồi trước nhất

    Không chỗ ngồi để nhìn rõ bản xanh

    Mà chỗ ngồi nhìn con đường xa ngút

    Rồi ngậm ngùi con mắt nhớ long lanh … ”

    ( thuộc trước năm 75 – đã quên tên tác giả )

     

     

     

    +1
  3. My Nguyen nói:

    Bài thơ thật hay, tình cảm trong sáng tuổi học trò thơ mộng.

     

    Đẹp làm sao tuổi học trò áo trắng

    Thả mộng mơ trong góc vắng sân trường

    Rồi từ đó ấp yêu vài vạt nắng

    Len lén nhìn ánh mắt nói lời thương!

    +1
  4. Nguyễn Văn Gương nói:

    Ở nơi nào đó chị Tuyết có đọc lời giới thiệu bài thơ và các ý kiến phản hồi không ? Riêng tôi thì bao năm rồi vẫn chờ bước chân chị từ 11A2  bước sang, vẫn chờ ánh mắt đầu ngày rất vui của chị tìm sang để chị gọi “ông ” ” xưng tôi ” đến là dễ thương, chị còn nhớ không…?

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác