ĐƯỜNG VỀ TÂY. . . .
Bảy giờ nhà báo Lương Minh đã có mặt, gần 8 giờ Cát Tường vừa đến, hơn 8 giờ nhà thơ Mái Mơ có mặt.
Lương Minh nhận cuộc gọi từ Trảng Bàng hỏi xem đoàn khởi hành chưa; Ngọc Điệp từ Phường Bến Thành đến thẳng nhà cô Hoa, phường Bình Lợi Trung để khởi hành. Do cô Hoa không xem tin nhắn trong group nên cứ ngỡ đến xã Hóc Môn nhâm nhi cà phê nên thong dong như người đi bộ. (cô Hoa là nhân vật được kiểm soát chặt chẽ bởi gia nhân, do sức khỏe yếu, sớm nắng chiều mưa, muốn ra khỏi nhà phải vượt qua mắt giám sát, tuy độc thân nhưng không tự chủ như các cụ trong đoàn).
Lương Minh nóng ruột vì hẹn với nhân vật chủ đạo tại Trảng Bàng. Chuyến đi này“không vui không ăn tiền” câu nói của Lương Minh như làn gió mát làm cho cả đoàn được phấn khởi.

Đến Trảng Bàng gần 10 giờ, xe quẹo vào ngõ, xuất hiện cà phê Ngọc Sương, người phụ nữ trong bộ đồ lụa trắng, mái tóc “mây chiều” lộ rõ khuôn mặt đầy đặn trắng hồng tương xứng “Tiên phong đạo cốt” thật ngỡ ngàng.
Lý Bạch Huệ ! vâng chị đã 72, toát hiện sự thanh thoát khỏe mạnh nhờ: khuya dậy tụng kinh Lăng Nghiêm, nghỉ một lúc tiếp tục thọ trì Địa Tạng trọn bộ 2 tiếng rưỡi, sợ không kịp đón đoàn nên xin Phật khất lại thời kinh để chờ đợi và tiếp tục đợi chờ một cách kiên nhẫn, đúng là con nhà Phật tu tập tinh tấn có khác!
Kể cũng lạ, chờ người cùng đi thì có vẻ nóng ruột, nhưng chủ chờ khách mất mấy tiếng bỏ cả thời tu tập, vẫn điềm đạm vui vẻ bất ngờ.
Chị Lý Bạch Huệ không lạ với người từng đam mê nghệ thuật sân khấu, điện ảnh trước và sau 1975 không lạ một dạng cách đa tài, lấn sân qua nhiều lãnh vực văn hóa khác. Ai từng quen với trang phục sân khấu thì không thể tin đây là một Lý Bạch Huệ bằng xương bằng thịt ngoài đời rất thực, qua cuộc vui mới biết được tánh hài hước của một nghệ sĩ còn lưu lại khi về vườn. Rất vui và cởi mở, thậm chí còn muốn nói tếu dân gian nhưng còn ngại ông sư ngồi ghế phụ xế phía trước, chắc các cụ ngồi sau ấm ức muốn nghe, phải chi đừng có ông sư đi theo!
***

Cà phê Ngọc Sương, cơ ngơi xây dựng trên một mẫu đất. Nơi đây có lối trưng bày kinh kinh doanh đặc thù chưa nơi nào có. Vào khỏi cổng là hai hàng kiosque nào là tiệm may, tiệm vàng, xe cyclo xưa, bán vịt, heo quay, thợ nghề…như khu chợ. Các chị thi nhau chụp ảnh cửa tiệm bán vàng y như thật! Cô Hoa còn ngồi cyclo cười toe toét như chưa bao giờ được cười, cho Lương Minh làm tài xế thỏa mãn đam mê hoài cổ. Ấy thế mà không gian cà phê Ngọc Sương trở nên nhộn nhịp trong buổi sáng oi nồng.

Chị Lý Bạch Huệ tiếp đoàn trong gian nhà thoáng mát cách ly hẳn cái ngột ngạt ngoài sân, đàm đạo bằng đĩa hạt hướng dương, cơm rượu Bắc và những ly sinh tố ngọt tình bạn đạo.
Chị còn giới thiệu phòng khách, phòng thờ Phật nơi hành trì mỗi ngày. Mâm cơm với đĩa rau luộc, tô canh thật giản dị bày sẵn.Nhưng chị đâu dễ ăn để khách chờ chị dẫn đoàn thăm viếng một vài nơi đặc biệt.
Xe 7 chỗ, thêm một khách, dĩ nhiên phải nhét “cây tre miễu” Cát Tường và “khô cá lẹp” Ngọc Điệp kẹp giữa thân “ông Địa” Lương Minh ghế sau, kể ra cũng có lợi vì trên xe có 2 người được kể là một ghế!.

Chị Bạch Huệ dẫn đoàn thăm nhà thờ Tha La xóm đạo. Tuy là người ngoại đạo, chị vẫn được cha xứ mời đến thuyết minh mỗi khi có đoàn tham quan giáo xứ.
Nhà thờ nhỏ mang dáng dấp xưa cũ nhưng vang tiếng bởi nhạc phẩm “Tha La xóm đạo” của nhạc sĩ Dzũng Chinh. Nắng giữa trưa, cảnh quan hiu quạnh, các tượng Thánh quanh sân ủ ê như chịu cực hình mà Chúa đã từng chịu chuộc tội cho trần gian: Cây cao bóng mát cũng không đủ che khí trời phủ nhiệt!

Tháp Chàm của dân tộc Phù Nam vùng Tây Nam bộ, lập nền văn hóa Óc Eo, ảnh hưởng văn hóa Champa, để lại nhiều di cổ nhất là vùng Thoại sơn An Giang, núi Ba Thê. Lan tỏa đến vùng Trảng Bàng lập nên một số tháp mang dáng dấp Champa. Tại Bình Thạnh (Trảng Bàng) chỉ còn một tháp nguyên vẹn, bị xói mòn loang lỗ chung quanh. Các cụ nhà ta đua nhau chớp ảnh cứ như sợ bỏ lỡ cơ hội đứng bên báu vật không bao giờ gặp lại lần nữa. Cát Tường vội leo vào nội tháp quan sát như tìm một di cảo còn sót lại; đặc biệt “Cây tre miễu” lúc nào cũng lẩn thẩn mỗi khi đến điểm, đi một mình như tìm hình bóng cố nhân nơi chân trời viễn mộng.
Nhà thơ gà Mái Mơ tuổi bát tuần mà cứ như gái sắp về làm dâu, e thẹn nép mình bên chân tháp. Thích chớp vài kiểu cho tươi trẻ hồn mơ. Nói đến cụ gà Mái Mơ thì khó mà nói hết tài nghệ. Nếu chị Bạch Huệ diễn tài trên sân khấu, điện ảnh, thì cụ Mái Mơ len lỏi trong giới văn nghệ miệt vườn, ca hát cũng chả thua ca sĩ, đọc truyện cũng hấp dẫn về đêm, làm hoa khá khéo tay, hòa nhập cộng đồng chả thua ai hết. Đặc biệt của cụ là lúc nào cũng cười, lúc nào cũng vui. Khi cụ trang phục theo gái Bắc, nếu đội thêm nón rộng vành thì mọi người dám bảo ả Đào thời xưa còn sót lại!
(Còn nhữa)
NGUYỄN MINH MẪN
H6 Luong Minh và Nghệ sĩ Lý Bạch Huệ
(Hàng đầu từ trái qua )Nguyễn Thị Síu- Ngoc Điệp- Thầy Minh Mẫn (tác giả)
H8 Luong Minh đạp xích lô
