KHI EM MƯỜI BẢY CỦA THIẾU KHANH
Bài thơ này Thiếu Khanh làm từ thuở thanh niên nên lãng mạn và dịu ngọt tại miền đất lạnh Đà Lạt sương mù. Người yêu Ngọc Vân thuở đó hồn nhiên, nhí nhảnh, cùng nụ cười trong trẻo đã làm nao lòng tác giả. Và mỗi khi Sài Gòn trở lạnh thì tác giả lại bâng khuâng tiếc nhớ.(HĐS)

KHI EM MƯỜI BẢY
Em là “cô tú” năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại
Ai ngờ em bẻ dễ như không!
Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo.
Hớn hở bên anh chiều Chủ Nhật
Ngày vui nên phố cũng đông người.
Bước trong lành lạnh màn sương nhạt
Vân níu tay anh nhoẻn miệng cười.
Chưa biết làm duyên chưa biết lẫy
Như con chim hót sớm mai hồng
Lòng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không?
Em vẫn hồn nhiên và nhí nhảnh
Nào hay giờ phút cứ vơi dần
Sài Gòn chẳng mấy ngày se lạnh
Anh sẽ se lòng nhớ Ngọc Vân.
THIẾU KHANH
Dalat, 1965.
*
