CÕI NGƯỜI CỦA THIẾU KHANH
Tác già dù tiếc nuối những gì đã trãi qua, cuối cùng con người nhiều tình cảm này cũng đành “lầm lũi quay lại cõi người”. Tuy nhiên, cái kết của bài thơ lại mang một âm hưởng tích cực và sâu sắc. Thay vì chối bỏ thực tại, cái tôi ấy chủ động hòa mình, đón nhận “uống no hồn nước biển sông”, “ôm hơi đất giấu trong lòng” (HĐS)

CÕI NGƯỜI
Từ thuở đến đây ta làm người
Đành xa chốn cũ những ngày vui
Những người thân ái muôn năm trước
Diễm ngọc trăng sương những nụ cười
Rồi cũng miệt mài với thế nhân
Ưu tư dằng dặc cũng nguôi dần
Cũng đem nước mắt đong hơi thở
Quên suối đào xưa buổi giáng trần
Bỗng lạ vô cùng một bữa nay
Hồn sâu ngăn ngắt mộng không dầy
Giăng giăng sợi tóc ai hong gió
Không vượt trùng dương mắt cũng say
Ta vụt đi tìm lại cõi xưa
Dấu chân in đá đã xa mờ
Bâng khoâng trên cánh hoa bên suối
Một dấu môi nào đọng ngẩn ngơ
Có phải người quen đã đặt môi
Nghìn sương rêu nhạt dấu im rồi
Trăng sao lặng lẽ xa hun hút
Lầm lũi ta quay lại cõi người
Ta uống no hồn nước biển sông
Ta ôm hơi đất giấu trong lòng
Vẫn nghe man mác niềm xao xuyến
Là lạ cơ hồ như nhớ mong.
THIẾU KHANH
