Cát Vàng & Biển Xanh
Hai thế giới, nhưng dường như chung một dòng chảy của tâm tư. Một bên là cát ấm bao la, một bên là biển xanh sâu thẳm. Đứng giữa đất trời rộng lớn, bóng dáng con người như một dấu lặng tĩnh tại, gợi lên những suy ngẫm trầm mặc về thời gian và sự vô thường.
Này Cát Vàng: có lẽ có một sự im lặng rất dài khi con người đối diện với sa mạc. Cát mịn dưới chân vừa như níu giữ, vừa như sẵn sàng xóa nhòa mọi dấu vết chỉ sau một cơn gió thoảng. Có phải là sự vô biên của hư không: đứng giữa những triền cát nhấp nhô kéo dài đến tận đường chân trời, con người trở nên thật nhỏ bé?
Này Biển Xanh: Màu xanh của nước biển không chỉ là màu của thiên nhiên, mà có phải là màu của những nỗi niềm sâu kín, nơi mắt người không thể nhìn thấu đáy?
Đứng ở rìa của đất liền, nơi tấm kính chắn mong manh phân định giữa sự an toàn của con người và sự dữ dội, mênh mông của đại dương, nhìn những con sóng bạc đầu xô vào bờ đá xa xăm, lòng người dễ rơi vào một khoảng trống vắng đến lạnh lùng! Còn nơi khơi xa, biển và trời gặp nhau ở một đường thẳng hư ảo, nơi mà những câu hỏi của cuộc đời thường không bao giờ tìm thấy câu trả lời trọn vẹn.
Màu xanh đa trời tương phản với sắc vàng của cát, như một điểm neo duy nhất của hiện tại giữa khoảng không vô tận. Bước chân trần lạc lõng. Tôi tháo bỏ đôi giày để chạm lòng bàn chân vào cát ấm như một sự trở về. Nhưng mỗi bước đi để lại một dấu vết, và mỗi dấu vết ấy lại nhắc nhở tôi về sự ngắn ngủi của kiếp người.
Cát vẫn ở đó, ngàn năm không đổi, còn người lữ khách thì cứ mãi hoài niệm về những điều đã qua. Trên cao là những gợn mây trắng nhạt nhòa trên nền trời xanh như một tấm gương phản chiếu tâm trạng ưu tư của biển cả. Sự giao thoa của cát và biển, đều mang một sắc thái: sự cô độc tĩnh lặng của một tâm hồn đang đối thoại với chính mình. Cát dạy tôi về sự buông bỏ: bởi càng nắm chặt, cát càng trôi qua kẽ tay. Biển dạy tôi về sự bao dung: nhận hết mọi nguồn lạch vào lòng mà vẫn giữ nguyên một sắc xanh trầm mặc!
Trời cao, đất rộng, lòng người thì cuộn sóng trong vẻ tĩnh lặng bên ngoài. Rời khỏi khoảng lặng của cát, tôi đứng lắng nghe tiếng thở dài của đại dương. Tà áo tôi bay nhẹ theo gió biển – tất cả đều chuyển động nhưng tâm thế người đứng đó lại như hóa đá trước thời gian. Tiếng sóng vỗ đều đặn như tiếng thở dài từ quá khứ, nhắc nhở về những dòng thác cảm xúc đã từng đi qua cuộc đời. Không ồn ào, không vội vã, tôi bước qua những cảnh giới của thiên nhiên, mang theo một nỗi ưu tư dịu trầm và sâu lắng…
CaDao
