Xem tiếp

" />

TRĂNG KHUYẾT

Ngày đăng: 12/08/2022 06:57:18 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Nắp ván quan khép kín, người ở lại ruột gan đoài đoạn, hỏi ai trong chúng ta có thể cầm được nước mắt, không khỏi thốt ra lời ngậm ngùi tiễn biệt. Với linh cảm dường như đang có sự hiện hữu linh hồn của các bẳng hữu, nhà thơ NGÔ NGUYÊN NGHIỄM đã đề tặng bài thơ Trăng Khuyết. Một bài thơ nhật nguyệt biết đau, thiên thu ly biệt.(Thu Vàng)

 

TRĂNG KHUYẾT

Tiễn hồn các bằng hữu xuyên về cõi hư vô

 

Nhảy suốt dặm trường ly biệt

Bỗng chốc lạ lẫm hình nhân

Tim vừa chuyển hóa hoa sen

Chớp mắt lạnh hoàng hôn xuống

 

Lơ láo côn trùng lên tiếng

Thiên nhiên mờ tỏ sắc không

Bạn ta gõ mõ chiêu thần

Từng bước lùa qua sương khói

 

Máu nở suốt đường xuyên lối

Bóng đêm nhuộm kín hình hài

Bóng đêm chừa sót một ai?

 

Ta vói vịn quai vũ trụ

Nghiêng bầu rượu tiễn chưa đủ

Bạn ta gõ mõ nhiếp thần

Thầm lặng ngàn kiếp vô sinh…

 

Thế gian bàn cờ độc đạo

Xe ngựa hí quanh mộng ảo!

 

Tin rằng: khắp nẻo đường trường

Dấu chân in nhẹ như sương

Dấu chân một thời phiêu bạt

Bụi hồng quắc quay ảo giác

Mịt mù lạc bước càn khôn

 

Tử sinh như cuộc hí trường

Khép nở phong màn nghiệp chướng

Ta vói kéo hoàng hôn xuống

Lạnh lùng một cõi đời riêng

 

Bạn ta hồn phách linh thiêng

Có không một nơi cư trú?

 

Hoang mang tận cùng giấc ngủ

Lá vàng bay suốt sân ngoài

Chẻ đời như chẻ bóng mây

Bỗng thấy hồn mình chìm xuống

 

Ta như mũi tên lạc hướng

Lòng không, thành quách mơ hồ

Bạn ta cất bước hư vô

Mõ gõ đau lời nhật nguyệt

Ừ, trăng tròn rồi trăng khuyết

Hồn ta trầm cảm bao giờ?

 

Âm thầm vịn cửa thiên thu

Nhảy suốt dặm trường ly biệt…

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM 

(Thi tập TRĂM NĂM NGÀN NĂM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác