25 năm ra chợ của Trần Thiên Thị

Ngày đăng: 24/11/2019 08:56:08 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Tôi đắn đo mải mới viết được mấy lời giới thiệu bài thơ nầy. Vì hay quá, và đau đời quá! Bài thơ của một nhà giáo đành phải bỏ nghề, viết vào ngày nhà giáo năm 2014, sau 25 năm nghỉ dạy.

Câu nào, chữ nào cũng tài hoa. Nhưng tôi thích nhất hai câu: buổi sáng xung quanh thơm lừng hương thị/ buổi chiều quần lững với môi thơm.

Hương thị có thể là hương trái thị hái từ rừng xuống chợ nhưng cũng có thể là hương chợ búa. Mà nếu là hương…chợ búa một cách rạch ròi thì tác giả có thể đặc tả môi thơm là môi son. Buổi chiều quần lững với môi son! Nhưng tác giả vẫn nói là môi thơm. Điều đó khiến chợ đẹp lên.

Cái tình của tác giả kín đến như thế. Bài thơ càng thêm hay. (QĐ)

 

25 NĂM RA CHỢ

25 năm bỏ lại viên phấn trên mặt bàn

và đi

34 tuổi đời và 8 tuổi nghề

dạy gì cho các em ?

ngoài một nỗi phân vân

một đời không dứt

 

dắt díu vợ con dựng lều xóm chợ

đặt hai tay lên bàn cân

thử đời nặng nhẹ

câu thơ buồn như một tiếng rao khan

 

25 năm đói no đã từng

những buổi chiều thất thơ chờ bạn

may mà còn đây chén rượu cơ hàn

cô hàng xén nghèo đãi một gã từ quan

 

vẫn còn những đứa học trò thưa thầy giữa chợ

vẫn còn biết đợi chờ một bàn tay vẫy

sắp sẳn chiếc gùi và đi

rừng vẫn xanh

cô hàng xóm vẫn xuân thì

 

buổi sáng xung quanh thơm lừng hương thị

buổi chiều quần lững với môi thơm

chợ hai mươi lăm năm dài trêu chọc nỗi cô đơn

câu thơ ngắn dài không bán được

 

ta còn sẳn đây một buổi chiều nay

dọn sẳn lòng thanh lương

em uống với ta

kể cho ta nghe về câu chuyện của ngôi trường

25 ta trót chôn khúc ruột mình ở đó

trần thiên thị

sáng 20.11.2014

 

 

+4

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác