Xem tiếp

" />

HUỲNH  DUY LỘC  CÂY VIỆT CÀNH TÂY (?)

Ngày đăng: 3/10/2017 09:33:37 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Tôi biết Huỳnh Duy Lộc khá lâu khi đi theo nhà thơ Nguyễn Bạch Dương sang Tây Đô chơi hồi năm 1998. Biết anh cũng là dân viết lách nhưng lúc đó anh khoát áo doanh nhân, nên chưa rõ bản lãnh thơ. Có những lần gặp lại nhưng độ thân chưa đủ để viết về anh. Sáng nay, Nguyễn Liên Châu đưa tôi tập thơ “Theo dấu thu phai” mà Huỳnh Duy Lộc xuất bản xong vào quý 3/2017.  Tôi là dân ngoại đạo, thơ thẩn không biết, đọc thì được và có chút cảm nghĩ với cái nhìn của người đọc.

Tập thơ dày 112 trang, trong đó có 81 bài thơ mà đa số viết về tâm sự người xa quê nhớ nhà

Chân đi

Rảo khắp phố phường

Tìm trong vô vọng

Nụ cười đồng hương

Những tháng giêng hay mùa đông cũng có nỗi lòng của người nơi đất khách. Do vậy mà  anh viết một loạt những bài Giang hồ đất khách, Quê người, Tháng giêng Malta..Tôi là dân thích ngồi quán cà phê nên nghe anh tâm sự:

Cà phê lạnh

 giữa xứ người

Nỗi lòng trĩu nặng

Vợi vời xứ quê

………….

Ở đây không thấy bóng tà

Khát khao nắng ấm quê nhà

Và em

Tôi mới điểm qua vài bài, có lẽ phải để  độc giả đọc và cảm nhận tiếp để anh còn bán sách. Ham nói quá cũng không có lợi cho mình. Tuy nhiên, tôi có ý nghĩ mười năm qua Huỳnh Duy Lộc không có tác phẩm nào, tác phẩm cuối cùng “Lục bát nhớ thương”(2005) phải chăng do cơm áo gạo tiền làm tắt lịm nguồn thơ của chàng. Nay ra xứ người, nổi nhớ quê làm cho anh bừng lên cơn sáng tạo. Hay “cây thơ” ở Việt Nam , không còn cho quả, phải đem trồng xứ lạnh mới trổ hoa(?)

Lương Minh

H1                                                                   Huỳnh Duy Lộc

h2

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác