Tuổi mười bảy của  Nguyễn Gương

Ngày đăng: 18/10/2016 10:54:08 Chiều/ ý kiến phản hồi (1)

Nàng , nữ sinh mười bảy- Mỗi ngày cấp sách đến trường chưa biết yêu thương , mặc cho người người đợi chờ, đưa đón . Con đường ngoại ô như cắt hết mọi hy vọng của các chàng trai khi nàng về đến cổng nhà ở cuối đường. Năm tháng đi qua, nhớ lại thời hoa mộng, nàng chợt thấy thương, thấy nhớ

nu-sinh

                 TUỔI MƯỜI BẢY

Mười bảy anh bước theo em

Tình yêu nào biết- chả thèm , ngó lơ

Mặc cho anh đợi , anh chờ,

Mặc cho anh chất đầy thơ vào hồn

Bao nhiêu kỷ niệm , giận hờn

Chiều tím, mưa nhẹ, những hôm tội tình !

Bao nhiêu câu hỏi – làm thinh !

Bao nhiêu là hạt mưa mình sánh đôi

Ôi em đến cổng nhà rồi !

Cuối đường, chiều tím cắt đôi chúng mình…

 

Ngày đi tháng lại qua nhanh

Chuyện xưa góp lại viết thành bài thơ

Nhớ năm, nhớ tháng mộng mơ

Nhớ chiều tan học đứng chờ bóng ai

Xuân qua, ngày rộng tháng dài

Em giờ vẫn nét trang đài ngày xưa

Ngồi nhìn mưa lất phất mưa

Nhớ chăng ai đã đón đưa mỗi chiều

 

Ta xa ngày cũ bao nhiêu

Lại nhớ người cũ tím chiều nhớ thương

Cầu Mới tháng 10- 2016

 NGUYỄN GƯƠNG

 

0

Có 1 bình luận về Tuổi mười bảy của  Nguyễn Gương

  1. My Nguyen nói:

    Bài thơ của anh Nguyễn Gương thật mượt mà, nói về tâm tình một cô bé “Tuổi Mười Bảy”. MN xin có bài thơ này dành tặng cho cậu bé tuổi mười bảy nhé!

     

    HƯƠNG XƯA

     

    Hỡi cô thiếu nữ bên nhà

    Nét xuân phơi phới tuổi hoa học trò

    Vô tư chẳng biết buồn lo

    Dấu trong trang vở giấc mơ dạt dào!

     

    Trộm nhìn lòng thấy xôn xao

    Tóc thề vai chấm, má đào anh thương

    Hỏi người sao khỏi vấn vương

    Đi về chiều tím nhớ thương một mình!

     

    Hôm nay gặp lại ân tình

    Nhớ về chuyện cũ của mình với ta

    Sắc xuân vẫn cứ mặn mà

    Hương xưa vẫn thắm dẫu đà bao năm!

     

    My Nguyễn

    20/10/2016

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác