Như Một Lời Cám Ơn.

Ngày đăng: 14/02/2015 06:40:18 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)
Đã Lập Xuân hôm 4 tháng 2 dương lịch 2015 tức 16 tháng chạp năm Ngọ, thế mà hôm nay, “25 Tết” mà tôi đang ngồi bó gối trong nhà nhìn trời le lói tí nắng vàng, vậy là may mắn lắm rồi hơn là đầy tuyết trắng, khi nhiệt độ trên dưới -10 độ bách phân, trong khi quê mình mọi người đang vui chờ đón Tết.

Có một thôi thúc bắt tôi phải viết một điều gì đó để bớt đi nỗi buồn “không tên” chập chờn mỗi lúc Tết về và cũng để ấm áp cho tâm hồn và thể chất đã gìa nua của mình.
Lạc loài trên đất khách vì lý do nào đó, hên hay xui không rõ tùy suy nghĩ của từng cá nhân, tôi nghĩ chắc là do nghiệp duyên của mình.
Nếu còn ở lại quê nhà thì bây giờ ra sao…không biết. Nói về cuộc sống từ ngày “nhìn từng gốc cây ngọn cỏ”từ giã nơi chôn nhao cắt rún, để bắt đầu cuộc sống mới cho tới nay thì có biết bao điều tốt xấu kể lể. Nhưng kể ra…mà chi?
Nhặt vài dấu ấn trong những ngày qua -có rất nhiều và những điều này thật là quý báu với tôi- viết ra để trãi lòng, cho mình và cho bạn quen hay không quen, có lẽ tôi sẽ sống thêm được một ngày vui.
Ông bà ,cha mẹ, anh em, bà con, thầy cô, bạn bè …đều cho mình thật nhiều kỷ niệm vui cũng có buồn cũng có, kể ra sao cho siết. Tôi cũng đã có viết một vài…
Hôm nay viết thêm về ba tôi…
Từ năm tuổi bộ nhớ của tôi mới bắt đầu ghi những gì xảy ra quanh mình, và những chuyện đầu tiên là về người ba quý kính của tôi.
Hình ảnh của người xanh xao, ốm yếu nhưng không dấu được nét thanh nhã – khi tôi lớn lên, nhìn ảnh lưu niệm và nhớ lại- ngồi sau lái chiếc tam bảng chở gia đình ba người sống lưu lạc trên sông hồ miền Nam, lúc đó đang tại một con rạch nào đó ở vùng Chợ Lách, cùng tôi ngồi trước mủi cùng đón vớt những trái mận trôi trên dòng nước.
Má tôi là người nhọc nhằn lo chăm sóc cho gia đình có lẽ đang đi chợ.
Sau này lớn lên tìm hiểu về hoàn cảnh sống lang thang này, tôi mới biết ba mẹ tôi đã có bốn con mà lúc đó chỉ còn mình tôi theo người trên đường trốn chạy của ba do sự săn đuổi của thực dân.
Ba tôi đang bị lao phổi đến thời kỳ cuối do bị đánh đập và thiếu thuốc men chửa trị. Đã dến lúc ba chấm dứt cuộc hành trình sống chui nhủi này cũng như hành trình của một con người, mẹ tôi đưa ba về quê nội và ba tôi nằm yên nghỉ nơi đây.
Tôi mồ côi cha từ đó, lớn lên với sự bao bọc thương yêu của bác, mẹ và bá tánh…trong khi tôi luôn mang theo trong lòng ray rứt về cuộc đời bất hạnh của những con người sanh trong đất nước nhược tiểu, loạn ly.
Vài chục năm sau, hay nói rõ hơn là sáu mươi chín năm sau, khi cách nhau nửa vòng trái đất, nhờ sự phát minh của khoa học như đem con người, một cách nói, lại “gần nhau”, tôi có dịp tìm “gặp” bạn cũ, “quen” bạn mới trong tình trang “văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình”. Có những người bạn mới đã bất chợt làm quả tim tôi ấm áp vô cùng, đã cho tôi những món quà quý hiếm không ngờ.
Nhóm bạn thân mến đó là lý do tôi viết đôi dòng chữ này để, như đã nói cho lòng tôi lại được ấm áp trong mùa đón Tết tha hương năm nay.
Cám ơn và ghi trong lòng tôi mãi mãi cử chỉ của quý bạn đã dành chút thì giờ quý báu đến viếng nhà của bác tôi, nơi tôi thiếu thời ở di học, và viếng mộ thân phụ của tôì ở đây từ 1945.
Nhắc lại chuyện cách nay không lâu, tôi ăn Tết năm nay vẫn ngon lành.
Nguyễn Hồng Ẩn
Hai mươi lăm, tháng chạp Giáp Ngọ
13/2/2015
 
 
 
0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác