Xem tiếp

" />

Bác tôi của Phan Minh Châu

Ngày đăng: 7/12/2014 06:08:56 Sáng/ ý kiến phản hồi (3)

Đây là bài thơ của Phan Minh Châu viết về người bác dâu mới mất, kể lại thân phận của người đàn bà không may từ thuở thanh xuân đến phút cuối đời (SOS)

bac toi                                    Ảnh minh họa, nguồn net

 

BÁC TÔI

 

 

Theo chồng từ thuở tóc còn xanh

Lận đận long đong một tấm chồng

Nhớ mảnh quê xưa thời trẻ dại

Thương người giữ mãi mối tình chung

 

Lặn lội đầu sông đến cuối sông

Đôi chân đã sạm má phai hồng

Đau thương tủi phận thời con gái
Mãi đến bây giờ vẫn trống không

 

Một mái nhà xưa lắm dãi dầu

Đã biền biệt mất hỏi vì đâu ?
Tháng năm lâm bệnh không tiền thuốc

Lực sút thân còm rũ bước chân

 

Hai đứa con thơ đã trưởng thành 

Đứa còn ở đó đưá vào nam
Thân lo không nỗi, đâu lo nỗi
Để bác ngày qua tháng lạnh lùng


Bẵng đó mà nay đã mấy mươi

Năm dài biền biệt cách xa xôi

Nay nghe tin bác vừa lâm bịnh

Và đã về nơi chốn cửu trùng

 

Con chậm tin nên chẳng gặp người

Áo quan đã khép những ngày vui

Bác đi về phía xa xăm quá

Để lại đời con nỗi ngậm ngùi

 

Bốn chiếc xe đưa một chỗ nằm

Đường lên Thọ Vức khá xa xăm

Lần theo dấu bác con tìm mộ

Dấu huyệt vừa thêm chỗ bác nằm


Vốc chặt đôi tay nắm đất rừng 

Gởi về nơi bác chút thương yêu

Bác ơi xin bác vui nằm lại

Chốn đó ngàn năm có bọt bèo ?

 

Phan Minh Châu

Có 3 bình luận về Bác tôi của Phan Minh Châu

  1. Lyhuong nói:

    Lý hương GĐC chào Minh Châu,bài thơ cho mình nhiều cảm xúc vì quanh mình có rất nhiều mẹ ,nhiều bác suốt đời chưa từng sống cho riêng mình.Cám ơn M.Châu.

  2. Phong Tâm nói:

    Xin chia sẻ chút lòng về “BÁC TÔI” với Phan Minh Châu.

    Oằn vai gióng gánh cuộc người
    Ra đi, gói kín nụ cười an nhiên.

  3. Hoành Châu nói:

    Vất vả cần lao vui để sống
    Ngậm ngùi trôi hết kiếp vô thường !( Hoành Châu ,Gia đình C)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác