TÌNH CỜ BIẾT ANH

Ngày đăng: 6/01/2014 10:00:16 Chiều/ ý kiến phản hồi (4)

Tôi rất thích các bộ môn văn nghệ. Từ thuở nhỏ khi biết đọc rồi thì khi được ai đó cho tiền, thường là mẹ, tôi luôn mua sách. Những truyện bình dân, phổ thông hồi xưa như Phạm Công Cúc Hoa, Thoại Khanh Châu Tuấn, Lục Vân Tiên, Ông Trượng Tiên Bửu…đã từng làm say mê tôi. Lớn lên một chút, tôi tìm đọc Tây Du Ký miệt mài trong tưởng tượng với những phép mầu của Tôn Ngộ Không đấu phép với ma, quỷ…bảo vệ cho Đường Tăng trên đường đi thỉnh kinh ở Tây phương Phật, những bộ truyện về Chinh Đông Chinh Tây với những nhân vật Tiết Đinh Quý, Tiết Đinh San , Phàn Lê Huê không thoát khỏi mắt tôi.Rồi những Tam Quốc Chí, Đông Châu Liệt Quốc cũng làm say mê tôi sau này.

Là dân Nam Bộ lớn lên từ đồng ruộng thì mê Cải Lương, Hát Bộ ( hay Hát Bội) là điều tất yếu. Tôi thường thả hồn theo lời ca tiếng nhạc vọng cổ tài tử ở những đám giỗ, đám cưới trong quê. Mơ một ngày nào lớn lên có tiền để làm được như những người thả tam bảng trôi trên sông dưới trăng với chiếc máy hát lên dây thiều bằng tay, đầu máy có kim đặt trên vòng quay của những đĩa nhựa thô kệch thời ấy.

Lại ngưỡng mộ những anh sử dụng đờn mandolin trong mấy ban văn nghệ của du kích xã nhất là khi họ biểu diễn “lấy le” (ý nói khoe, loè) với mấy nàng thôn nữ.

Sau này tôi có học đờn guitar/hát, tự học hoặc từ bạn bè thôi khi rổi, và dỉ nhiên chẳng đi đến đâu.

Lúc ở Trung Học cũng tập tểnh làm thơ báo Xuân cho trường, bài được chọn đăng nhưng bị anh bạn cùng lớp chọc phá bằng cách giải nghĩa “tiêu cực” thành ra “bỏ viết” vì cảm thấy “quê một cục”.

Ra đời làm việc có tiền nên phương tiện thưởng thức văn, nhạc dồi dào hơn.

Sách, nhạc mua hằng tháng tích lũy khá nhiều đủ thể loại, mua lúc lãnh lương, lúc bát phố Lê Lợi, Sài Gòn là nhiều nhất. Nhưng sau 1975 thì tất cả đã vào những ngọn lửa thời thế lúc bấy giờ. Tay xé từng trang cho vào lửa mà lòng rưng rưng.

Nói gì chứ nghe nhạc là một thú đam mê nhất của tôi, nói như vậy không có nghĩa là mình thưởng thức được tất cả bài nhạc, biết tên mọi nhạc sĩ sáng tác. Do vậy tôi chỉ biết đến nhạc sĩ Bắc Sơn khi nghe Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè hay bài Em Đi trên Cỏ Non những năm đầu bước chân ra hải ngoại. Nghe mà thấm thía và ngưỡng mộ Bắc Sơn với những tiết tấu, lời ca đậm tình quê hương dân tộc từ đó.

Gần đây tin nhà thơ  Nguyệt Lãng ra đi trong nghèo khó, khi chết không có một mái nhà của chính mình, sau khi trải qua những ngày tháng với bịnh nan y hành hạ khổ sở. Thương cảm cho một thi sĩ bạc phần, thương và thấy gần gủi hơn khi biết thi sĩ là người đồng bằng sông Cửu, bè bạn của vài nhà thơ mà tôi mới quen biết gần đây.

Điểm đặc biệt thôi thúc tôi viết ra vài dòng cảm nghĩ này là thông tin về ca khúc Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè có liên hệ tới bài thơ Rau Đắng Đất của Nguyệt Lãng mà bấy lâu tôi không biết. Nếu đúng vậy thì tình trạng người thưởng thức ca khúc này chỉ biết tác giã duy nhất là Bắc Sơn thì tôi thấy có một điều bất công, dù là nho nhỏ,  đối với Nguyệt Lãng vậy.

Anh Nguyệt Lãng ơi! Thôi kệ đi anh! Hãy an nghĩ bình an nơi cõi vĩnh hằng nhé anh.

Cảm nghĩ này như tôi đốt một nén nhang tiễn anh của một người xa lạ chỉ tình cờ biết anh.

 

Anh Tú

January 6, 2014

 

 

Lời ca khúc:

 

Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè

 

Nắng hạ đi
mây trôi lang thang cho hạ buồn
coi khói đốt đồng, để ngậm ngùi chim nhớ lá rừng

Ai biết mẹ buồn vui khi mẹ kêu cậu tới gần
biểu cậu ngồi mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em tóc bạc như nhau

Đôi mắt cậu buồn hiu phiêu lưu
rong chơi những ngày đầu chừa ba vá miếng vùa
đường mòn xưa, dãi nắng dầm mưa

Ai cách xa cội nguồn,
ngồi một mình
Nhớ lũy 
tre xanh dạo quanh khung trời kỷ niệm
Chợt thèm rau đắng nấu canh

Xin được làm mây mà bay khắp nơi giang hồ
Ghé chốn quê hương xa rời từ cất bước ly hương
Xin được làm gió dập dìu đưa điệu ca dao
Chái bếp hiên sau cũng ngọt ngào một lời cho nhau

Xin sống lại tình yêu đơn sơ,
rong chơi những ngày đầu chừa ba vá miếng dừa
đường mòn xưa, dãi nắng dầm mưa

Xin nắng hạ thổi buồn để mình ngồi nhớ lũy tre xanh
dạo quanh, khung trời kỷ niệm
Chợt thèm rau đắng nấu canh …

 

Trình bày:

 

*Như Quỳnh

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-Thuong-Rau-Dang-Moc-Sau-He-Nhu-Quynh/ZWZ96990.html

 

*Cẩm Ly & Hương Lan

 

http://www.youtube.com/watch?v=h9bjVdtnzMQ

 

0

Có 4 bình luận về TÌNH CỜ BIẾT ANH

  1. hongbang nói:

    Thêm một đôi dòng về Nguyệt Lãng,

    Khỏang 1970 đến 1972, tôi có bài thơ đăng trên giai phẩm xuân của trường Đại học Văn khoa Sàigòn. Tựa bài là Nấm Mộ Buồn, không hiểu sao lại đến tay Nguyệt Lãng, và anh phổ thành 6 câu vọng cổ, chép tay và gửi đến tôi với tựa bài là Bánh Tét Quê Hương. Cậu tôi, có nhà ở Ngã bảy, thường hát khi cùng bạn bè nhậu. Bài thơ đã quên và thất lạc. Cách đây vài tháng, anh có điện thọai cho tôi và nói sẽ gửi lại cho tôi bài này khi khỏe lại. Rồi anh không gửi được và làm chuyến đi xa! Tôi nhớ 4 câu thơ dùng mở đầu

                                                          LỐI

                                            Mai tôi chết xin đem về quê Nội

                                            Vườn trầu xanh hương nhớ tóc dừa bay

                                            Trên con sông chở nặng ánh trăng gầy

                                             Ru tôi ngủ với lòai hoa mắc cở

    VC. Từ Bến Tre về Tràvinh đường chim bay chưa mõi mà pháo giặc đồn Tây.. (quên). Nhớ anh ghi lại đôi dòng. HB

    0
  2. nguyentringuyen nói:

            TÌNH CỜ GẶP ANH TRÊN TRANG NHÀ TỐNG PHƯỚC HIỆP

    Xa quê ai cũng có nỗi buồn… NỖI BUỒN XA XỨ!!! Và hôm nay tình cờ tôi gặp Anh Tú, Anh Tú cũng có những nỗi hoài cổ na ná giống tôi. Vâng! “Gặp thời thế thế thời phải thế” !. Vâng, nhạc của Bắc Sơn… Ngoài ” Còn thương rau đắng mọc sau hè” tôi còn MÊ bài “Sa mưa giông” do Thùy Trang hát. Ôi nhớ ơi là nhớ!!!! Về vọng cổ, cải lương tôi cũng mê…mê mẩn các tuồng ngày xưa do NGHỆ SĨ NGÀY XƯA diễn và hát (QUÁ ĐÁNG?!). Thế là nỗi nhớ càng tăng lên! Khổ!

    Và có bài “Hương cau quê ngoại” do Ngọc Hương và Tấn Tài ca, thật nghe chết đi được! Nhất là mấy câu:

                            Chiều chiều ra đứng ngõ sau

                      Trông về quê ngoại ruột đau chín chiều

                           Đường không cách trở bao nhiêu

                     CÒ BAY VỀ ĐƯỢC, TÔI VỀ THÌ KHÔNG!

    Xin được góp thêm chút xíu NỖI NHỚ VỀ QUÁ KHỨ mà thời gian trôi đi chưa xóa nhòa mà chỉ thêm lắng đọng, lắng đọng và tiếp tục … mãi ư!?

                                                                         Thân ái.

    0
    • NHA nói:

      Hồng Băng thân,

      Cám ơn anh đã thêm đôi dòng về NL cho bài viết này mà, dầu viết vòng vo về chuyện thích văn nghệ của tôi…, nhưng anh cũng thừa biết trọng tâm của nó là dành cho thi sĩ Nguyệt Lãng, bạn của anh và anh Phong Tâm.

      Rất mong những việc anh sẽ làm cho NL sẽ có kết quả tốt đẹp.

      Chúc anh : Năm Mới với Phươc Lộc Thọ

      NHA

      0
    • AT nói:

      Chào nguyentringuyen .

      Cám ơn bạn đã đồng cảm với nỗi buồn xa xứ của tôi, có lẽ cũng của nhiều người khác. Về chữ quá đáng, tôi thiển nghĩ chúng ta có quyền tự do lựa chọn nhũng ca nhạc sĩ, thi văn sĩ, các bộ môn văn nghệ để thưởng thức, ngưỡng mộ.

      Tôi vẫn gặp một số người không thích vọng cổ, cải lương, hát bộ (hay hát bội), nhưng họ không chê bai gì, dỉ nhiên cũng có rất rất ít họ tỏ ra khó chịu ra mặt, nhưng sá gì những kẻ lập dị thiếu hiểu biết đó.

      Cám ơn anh giới thiệu bài hát SA MƯA GIÔNG mà đây là lần đầu tiên tôi biết và tôi đã tìm nghe. Thích lắm.

      Xin chép lại sau đây, nếu SOS thấy tiện thì post tiếp để ACE muốn thưởng thức nó thì có ngay:

      SA MƯA GIÔNG

      Dẫu mà trời còn làm mưa lâu dài, giọt buồn giọt tủi đêm ngày, cây cột mè rui mái lá nghèo cũng đừng dột xiêu.

      Dẫu mà cơn nắng bấy lâu mà dây bầu mày còn không héo mới mưa dầm mày lại héo dây. 

      Cha ơi! Sao cha chưa về nhà trên bếp dưới vắng tanh. 
      Đợi với trông mỏi mòn ngoài kia mưa dầm 
      Cha còn dầm mưa. Tàn cơn mưa dầm. Mẹ gần về chưa. 

      Trời sa mưa giông cho mưa heo gió mèo cây cầu cha bắc qua sông để mẹ về nước tuột nuộc dây.

       Trời sa mưa giông thuở buồn con Bảy đưa đò cũng lạnh lùng bỏ mặc dòng sông nên không có chuyến đò nào đưa. 
      Dẫu mà trời còn ngàn năm cứ mưa hoài để thèm thuồng giọt nắng rớt sau hè con vẫn ngồi nhen bếp lửa hồng nuôi ngọn đèn chong

      Thế nào tia nắng cũng lên trên giàn bầu mẹ trồng cha hái bữa cơm nghèo chén canh cá cắm câu.

      Trình bày: Thùy Trang

      http://www.youtube.com/watch?v=LlJPPggeknI

      0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác