Xem tiếp

" />

Phố Khuya của Phong tâm

Ngày đăng: 15/07/2013 08:10:19 Sáng/ ý kiến phản hồi (2)

Biết buồn là biết hạnh phúc, có được hạnh phúc là đã có đi qua hạnh phúc,chỉ khi không biết buồn là gì mới đáng sợ. Đó là lời phản hồi của nhà thơ Phong Tâm với bạn thơ Yên Dạ Thảo, xin đăng lại ở chợ này (SOS)

  

                         

 

                            Phố khuya

 

                                            Một ly trà đá chanh đường

                                            Vô tình uống cạn…Vô thường lại quên 

                                            Quán đời đôi lúc không tên

                                            Dễ chi biết được mông mênh tuổi buồn ?

 

                                            Sáu người, hai góc bàn vuông

                                            Ờ, đêm thứ Sáu những khuôn mặt đời

                                            Dường như cùng một nét tươi

                                            Có buồn chôn dưới nụ cười nào không ?

 

                                            Phố khuya xanh đỏ tím hồng

                                            Nào ai mua nổi buồn chồng lên vai

                                            Bán chơi! Cho hết tháng ngày

                                            Người thương thì biết, người ngoài thì không .

 

                                                                                Phong Tâm                                           

 

Có 2 bình luận về Phố Khuya của Phong tâm

  1. Nguyễntuyết nói:

    NT đọc bài thơ Phố Khuya … mà nghe như có 1 nổi buồn vô hình len lén đi qua….. NT xin phép nhe huynh 

                                  Gánh hàng Khuya

                                      Phố khuya xanh đỏ tím hồng

                             Anh đây ôm hết vào lòng màu quen

                                      Chợt nghe ấm, lạnh đan xen

                             Bỗng anh bừng tỉnh, vì em mất rồi !

                                       Bây giờ trà chanh trên môi

                              Dường như thiếu chút đường? Người xa xăm !

                                       Buồn vui qua hết tháng năm

                              Đêm đêm đếm lại chỗ nằm không tên

                                       Tháng ngày chồng chất thêm lên

                              Ai mua, bán lại gánh buồn…vơi đi !

     

                                                                    NGUYỄN TUYẾT

                  

  2. Yên Dạ Thảo nói:

    Đọc bài thơ anh, Yên Da Thảo xin gửi theo

                                         NỤ BUỒN TRONG MẮT

     

                                         Nụ cười tươi nở trên môi

                                         Nụ buồn trong mắt một người nhìn ra

                                         Cà phê đắng, ngát hương trà

                                         Nâng ly uống cạn mai ta giã từ

     

                                         Chung mang một mối sầu tư

                                         Người đi, người tiễn ai thư thả lòng

                                         Quán chiều thứ Sáu thêm đông

                                         Mà nghe xa vắng mênh mông nỗi buòn

     

                                        Một người nhớ, một người vương

                                        Chia tay rưng rức luyến thương ngậm ngùi

                                        Ra đi mang nửa nụ cười

                                        Nửa buồn trong mắt một đời không quên

     

                                        Chợt nghe nỗi nhơ dịu mềm

                                        Viết trang nhật ký nhớ đêm Sài Gòn.

     

                                                                      Yên Dạ Thảo

     

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác