Xem tiếp

" />

Đoạn của Hải Đường

Ngày đăng: 4/07/2013 12:21:22 Sáng/ ý kiến phản hồi (1)

ĐOẠN, một tiếng dứt khoát ! Khắc nghiệt, tàn nhẫn ! Thế, đúng vậy không ? Chỉ nhận là ” người mai mối, kẻ dẫn đường thôi “. Anh vẫn là anh, tôi vẫn tôi. Xin đọc từng câu, từng chữ, từng lời trong thơ sẽ thấy từ thâm sâu tự nó đã nói lên diều gì. Tất cả đều ngược lại ! Cho dù đến đoạn cuối vãn khẳng định. Mà có phải vậy đâu, vẫn còn nguyên một tấm lòng và sự thật là… ” Đoạn ước thề trăm năm “. ( PT )

ĐOẠN

 

Nếu anh là Ngưu Lang

Tôi sẽ là Ô Thước

Bắt cầu đưa anh sang

Viếng thăm nàng Chức Nữ

 

Nếu anh là cô lữ

Tôi, quán lá ven đường

Che tạm chút gió sương

Ấm lòng người lữ thứ

 

Nếu anh là thi sĩ

Tôi, chiếc lá vàng thu

Trong gió chiều vi vu

Gợi nên tình nên ý

 

Nếu anh là mùa hè

Tôi sẽ là chú ve

Hát tình ca phượng nhớ

Tha thiêt mà sắt se

 

Anh vẫn cứ là anh

Lướt khướt mãi cuộc tình

Xa ngoài tầm tay với

Đoạn ước thề trăm năm

                       Hải Đường

 

Có 1 bình luận về Đoạn của Hải Đường

  1. Đức Pham 80 nói:

     

    Đọc bốn khổ thơ đầu, ĐP cứ tưởng Anh (trong bài thơ) được Hải Đường nhẹ nhàng, từ tốn dắt vào tận chốn Bồng Lai. Đến khổ thơ thứ năm, bằng ngòi bút sắt như dao cau, Hải Đường ” trảm” một cách hết sức bất ngờ. Chắc bác Phong Tâm cũng ngạc nhiên như ĐP vậy. Giựt cả mình. ĐP

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác