Xem tiếp

" />

Gánh hàng Xuân của Yên dạ Thảo

Ngày đăng: 14/01/2013 10:52:57 Sáng/ ý kiến phản hồi (4)

 

Yên Dạ Thảo cho trang nhà đọc Gánh hàng xuân với ngàn hoa tươi nở, có nụ cười buồn và giọng thỏ thẻ của cô gái đáng yêu rằng:  “Chợ không bày bán trầu cay ngày nào” nhưng ngầm cho biết “ Vắng trầu buồn bã vườn cau “. Bởi,” Từ ngày em bước theo chồng/ Buồn như hoa tím trên dòng sông xanh “. Một hình tượng đẹp và buồn không thể không nhớ đến bông lục bình trôi trên sông – Chưa hết, ” Vườn trồng cải đắng nấu canh”…để gặp người xưa gọi lại  tên mà ngỡ ngàng… Một ẩn ý sâu sắc xoáy vào lòng người. YDT kín đáo thay người nói mà như thoát ra tự lòng mình ” Hàng hoa rộn khách…hàng nầy vắng im “.Một chút nữ tính đọng lại và ám ảnh…( PT )

 

Gánh Hàng Xuân

 

Đón xuân rộn rã lòng người

Muôn hoa tươi nở mĩm cười với ai

Bướm vàng khoe cánh vờn bay

Chợ không bày bán trầu cay ngày nào

 

Vắng trầu buồn bã vườn cau

Vôi hồng nhớ lá …. nhuộm màu sắc không

Từ ngày em bước theo chồng

Buồn như hoa tím trên dòng sông xanh

 

Vườn trồng cải đắng nấu canh

Thiếu buồng cau chát trầu xanh úa tàn!

Giao mùa chuyển gió xuân sang

Người xưa gặp lại ngỡ ngàng gọi tên

 

Mấy mùa đong nhớ lấy quên

Bán dòng dư lệ ưu phiền vì ai

Gánh sầu ra chợ mỗi ngày

Hàng hoa rộn khách …  hàng này vắng im!

 

Yên Dạ Thảo

Có 4 bình luận về Gánh hàng Xuân của Yên dạ Thảo

  1. Nguyễntuyết nói:

    Yên Dạ Thảo ơi , bài thơ hay quá , NT kết câu này nè.. .

    Người xưa gặp lại ngỡ ngàng gọi tên

    NT xin tiếp nhe

    Mười năm sau đó tình cờ gặp

    Gặp lại người xưa bổng giựt mình

    Theo thầm cho tới ngỏ nhà em

     

    Chỉ hỏi 1 câu ” Có hạnh phúc không ”

    Em vô tình hỏi sao  lạc bước tới đây

    Tôi noí rằng tôi đã chuyển nghề

    Nghề mua đồ cổ tại quê này

    Nàng mời tôi vào nhà uống nước

    Uống cả 2 ly chưa đã khát

    Mỉm cười nàng hỏi có khoẻ không

    Tôi nhìn em mà chẳng trả lời

    Chỉ hỏi lại em sống thế nào

    Anh xuống đây tìm mua đồ cổ

    Em vô tình hỏi lại tôi

    Đồ cẩn sa cừ làm sao anh biết giá

    Ruỉ lỗ thì sao kiếm được tiền

    Tôi rằng đồ cổ này vô giá

    Mua hoài không được chắc tạ từ

    Vô giá mua hoài mua không được

    Đành phải ra về với tong khai

    Nàng gọi chồng ra tiển tôi về

    Chồng nàng lịch sự và phong nhả

    Thôi nhé từ đây xin  giả biệt

    Nàng voí chúc tôi chỉ 1 câu

    Anh à về cưới vợ đi nhe

    Tôi nghe tim vở và đau nhói

    Vẫn nhớ tới em đã 10 năm !!!

  2. NHA nói:

     

     

    Nỗi Buồn Xuân 

     

    Mùa Xuân tạo hoá tặng người

    Đó đây rộn rã nụ cười của ai

    Hôm nay thấy khói chiều bay

    Gợi tôi một nỗi chua cay thuở nào.

     

    Vôi trầu nhai với miếng cau

    Đôi môi đỏ thắm đẹp màu phải không?

    Thấy em cười nụ bên chồng

    Thuyền tình lướt sóng đẹp dòng sông xanh?

     

    Cô đơn ngồi lặng thâu canh

    Thương tình yêu chết màu xanh phai tàn

    Tết về én báo Xuân sang

    Mộng du anh chợt ngỡ ngàng gọi tên.

     

    Bao năm tình ấy tưởng quên

    Vẫn trong tiềm thức ưu phiền nhớ ai

    Một đời tôi khổ từng ngày

    Muốn thét cho nhẹ lòng này! Cố im!

     

    NHA

    January 16, 2013

  3. Yên Dạ Thảo nói:

    NT mến, 
    NT chỉ  kết 1 câu “Người xưa gặp lại ngỡ ngàng gọi tên!” mà ra được 28 câu thơ! Cám ơn NT dành thời gian đọc và họa lại bài thơ of YDT nha!

  4. Yên Dạ Thảo nói:

    Anh NHA ơi,
    Bài thơ họa của anh thật là buồn! YDT rất thích 2 câu cuối:
    “Một đời tôi khổ từng ngày
    Muốn thét cho nhẹ lòng này! Cố im!”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác