Vạn cổ buồn của Hồng Ẩn

Ngày đăng: 24/10/2012 11:32:50 Chiều/ ý kiến phản hồi (3)

 

 Nổi buồn cũng tính truyền, một người buồn thì vài người thân cũng buồn. Do vậy mà khi Hải Đường sầu vạn cổ ở Châu Đại Dương thì Hồng Ẩn cũng buồn, nhưng hai nổi buồn này có khác nhau: buồn nhớ người và buồn nhớ nhà (SOS)

Vạn Cổ Buồn

(Cảm tác và mượn vần từ SẦU VẠN CỔ của HẢI ĐƯỜNG)

Xa cách quê-hương:Tổ-Quốc sầu

Nhiều đêm thao-thức đếm canh thâu

Đêm dài im-ắng nghe hiu-quạnh

Ngày tháng trôi mau tóc đổi màu!

 

Bên ấy hồn quê luôn ngóng trông

Người con lữ-thứ trở về không?

Mơ về thăm lại hương đồng nội

Núi thẳm sông sâu thỏa tấm lòng!

 

Cắt rún chôn nhao chốn trở về

Cuối đường một kiếp tợ cơn mê

Bao nhiêu mộng lớn chưa thành tựu

Ta phải làm sao vẹn ước thề?

                  NHA

 

0

Có 3 bình luận về Vạn cổ buồn của Hồng Ẩn

  1. Thu Nguyệt nói:

    Chào anh Hồng Ẩn, TN rất vui khi được đọc lại những dòng văn và điệu thơ của anh trên trang nhà. Quê hương vẫn hoài trông người con lữ thứ, anh Phú Thạnh, anh Bửu Trân…. và TN vẫn chờ ngày hội ngộ cùng anh. Mong sớm gặp anh, anh HA nhé!

    0
  2. NHA nói:

    Hải Đường,

    Bác lại nợ cháu nữa rôì!

    NHA

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác