TÌNH KHÚC BỐN MÙA CỦA NHẬT QUANG
Tình khúc bốn mùa” là một bài thơ tình lãng mạn, giàu chất nhạc và họa, ảnh huởng nghề nghiệp tác giả. Jos.Nhật Quang đã tài tình khi mượn sự luân chuyển của đất trời để gửi gắm những tâm tư, tình cảm chân thành và sâu sắc của trái tim đang yêu. Bài thơ trình bày giống như bức tranh Tứ bình thường thấy trong các gia đình xưa (HĐS)

TÌNH KHÚC BỐN MÙA
Xuân
Nắng Xuân e ấp bên thềm
Mượt mà Suối tóc nhung mềm buông lơi
Em xinh, nét thắm hoa tươi
Dáng mềm như dải lụa phai nắng hồng.
Hạ
Trời xanh trong suốt mênh mông
Áo em mỏng quá để lòng ta say
Giật mình, sáo nhỏ vụt bay
Đong đưa nhánh phượng gió lay Hạ vàng.
Thu
Quyện hương liễu rũ mơ màng…
Tiếng ve tiễn Hạ, vội vàng bâng khuâng
Xạc xào cánh lá đầy sân
Em đưa tay đón Thu ngần sương mơ.
Đông
Thuyền trôi bến mộng… lững lờ
Chiều nay ai đứng lặng chờ bên sông
Cầu mong em phận má hồng
Yêu đương ấm áp, khi Đông lạnh về.
