MÀU GIẤC MƠ CƯỜI CỦA PHẠM ĐỨC MẠNH
Một quan niệm sống rất cần thiết và thật nhân văn . Bài thơ tuyệt vời bởi những triết lý và những suy nghĩ về nhân cách , kỹ năng sống mà còn người tự răn mình đó là mục đích cần vươn tới.(THT)

MÀU GIẤC MƠ CƯỜI
Khi chỉ một mình lắng nghe yên lặng
Tôi ru tôi bằng màu giấc mơ cười
Để sớm mai khi bình minh thức gọi
Hái bình an vui chải chuốt làm người
Khi mặt trời vươn vai thì thầm với biển
Tôi nếm mùi thơm sóng nắng giao thoa
Khẽ nhắn nhủ mình ngồi thiền tâm tĩnh
Lòng sáng trong không vương bụi bất hòa
Và cứ thế, dù ngày già hay trẻ
Tôi rót cho mình ly kiên nhẫn bao dung
Buông bỏ hết những muộn phiền chấp nhặt
Tách buồn vui thoát khỏi số nhị trùng
Và cứ thế mỗi ngày ngoan thêm chút
Tôi nghiêng nụ cười soi bóng tình say
Ngắm tứ phương đời khỏe, an nhiên là đủ
Và ngày mai cũng ước được thế này
Không để nỗi lo, so đo, suy tính
Dồn số mình ngập suy nghĩ mông lung
Gió, mưa hồn vướng sụt sùi giông tố
Đường thời gian lúng túng bước ngại ngùng.
Phạm Đức Mạnh
25.01.2026
