MÙA THU SẮP ĐẾN…
Ngày đăng: 3/09/2026 10:43:39 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)
Ngày xưa, tôi từng mơ được một lần ngắm mùa thu vàng lá đỏ. Ao ước, khao khát, mong chờ…
Tôi đã từng nghĩ, nếu một ngày được sống giữa mùa thu mà mình hằng mơ ước, chắc lòng sẽ hạnh phúc biết bao.
Vậy mà khi mùa thu thật sự đến, khi trước mắt là những hàng cây thay áo, khi lá vàng trải đầy trên những con đường, khi gió se lạnh lướt qua vai…

Tôi thấy thu đẹp, vẻ đẹp đến nao lòng. Vẫn nồng nàn, quyến rũ qua màu lá, qua mây trời, qua những cơn gió hanh hao và bầu không khí mát lạnh khiến người ta chỉ muốn bước thật chậm để ngắm nhìn đất trời.
Có những buổi chiều, tôi đi giữa mùa thu mà cứ ngỡ mình đang bước vào một bức tranh. Đẹp quá! Đẹp đến mức lòng người ngây ngất. Nhưng rồi, giữa cái đẹp ấy, tôi chợt nhận ra…Nơi này còn thiếu một thứ, tôi gọi nó là…̂̀ .
Bởi có những cảnh đẹp, mắt nhìn thấy mà lòng vẫn chưa chạm tới. Có những nơi đẹp đến mê hồn nhưng vẫn khiến người ta thấy mình là một kẻ đứng ngoài. Có lẽ bởi vì mùa thu đẹp không chỉ nhờ lá vàng. ̀ đ̣ ̛̉ ̛̃ ̀ đ̃ ̛̀ ̂́ ́.
Một người, một nơi chốn, một mùi hương, một tiếng gọi, một bàn tay từng nắm, một ký ức đã nằm sâu trong tim.
Tôi nhớ những lần cùng con trai đến Đà Lạt.
Thằng con trai hít lấy hít để cái không khí se lạnh rồi reo lên đầy thương mến: “̣, ̀ Đ̀ ̣!”
Tôi vẫn nhớ câu nói ấy.“Mùi Đà Lạt.” Một câu nói đơn giản đến vậy mà sao nghe thương quá.
Qua bên này, có những ngày mùa đông lạnh y chang Đà Lạt. Cũng lạnh, cũng có sương mù, cũng có những hàng cây trơ cành trong gió.
Nhưng tôi hít thật sâu….vẫn không có “mùi Đà Lạt”. Thì ra ký ức cũng có mùi. Và có lẽ, chỉ trái tim mình mới nhận ra được.
Những bài thơ nổi tiếng về mùa thu, những bản nhạc viết về mùa thu mà người đời nghe mãi không chán… cũng bởi trong đó có hồn thu.
Người viết đâu chỉ viết về lá vàng. Họ viết về một nỗi nhớ, một cuộc tình, một người đã xa. Một buổi chiều không trở lại, một thời tuổi trẻ.
Cho nên đôi khi ta xem lại một tấm hình cũ, cảnh vật vẫn còn nguyên mà người xưa đã không còn đó…Tự nhiên lòng buồn, không phải vì tấm hình mà vì có một thời đã từng đẹp như thế, và mình biết chắc mình không thể quay về.
Khi tâm hồn trống vắng, bạn sẽ làm gì? Có thể nghe một bản nhạc mình từng yêu. Có thể mở lại một quyển sách, đọc vài trang quen thuộc. Có thể đi bộ thật chậm trên một đoạn đường, để gió hong khô những nghĩ suy.
Có thể lấy những tấm hình cũ ra xem, rồi ngồi cười một mình vì ngày ấy mình trẻ quá…
Hoặc…nhâm nhi một chút rượu Bồ Đào. Để nghe cái men cay từ từ đi xuống cổ họng, rồi biết đâu nó lại đi ngược lên tim. “Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi…” Người xưa uống rượu dưới trăng để say. Còn người nay đôi khi uống một chút để nhớ.
Nhưng thôi, nói tới đây đủ rồi. Uống nhiều quá, thay vì “hồn thu” lại thành… hồn ai nấy giữ!
Thu sắp đến lần nữa, tôi tự hỏi: Lần này tôi có tìm thấy hồn thu mà mình từng mong muốn không?
Hay tôi sẽ lại đứng giữa một rừng lá vàng, nhìn trời xanh, nhìn mây trắng, nghe gió thổi qua vai…rồi bất chợt nhớ một dòng sông quê nhà? Nhớ một con đường? Nhớ một người? Nhớ một tiếng cười? Có lẽ hồn thu không nằm ở nơi nào cả.
̂̀ ̆̀ ́ ̂ ̂̀ ̛̛̀ ̆́ .
Khi lòng bình yên, một chiếc lá rơi cũng đẹp. Khi lòng nhớ thương, một chiếc lá rơi cũng có thể làm mắt cay. Bởi vậy, cùng một mùa thu…Có người thấy đẹp, có người thấy buồn, có người thấy lãng mạn. Có người lại thấy cả một đời mình trong đó. Và tôi bỗng thấy những năm tháng đã qua thật đáng yêu.
Những hình ảnh đong đầy những ngày tháng rong chơi, đi đây đi đó, ngắm cảnh, ăn ngon, tận hưởng cuộc sống sau khi nghỉ hưu.
Tôi từng nghĩ đời người có lẽ có hai khoảng thời gian đẹp nhất.
Một là thời nữ sinh trường Tống Phước Hiệp Vl, cái thời còn trẻ, còn mộng mơ, còn chưa biết cuộc đời sẽ đưa mình đi đâu, tim rung động chỉ một ánh nhìn tha thiết.
Và hai là…sau khi nghỉ hưu. Không còn phải chạy theo thời gian, không còn phải sống vội, không còn phải chứng minh mình với ai.
Muốn đi đâu thì đi, muốn ngồi nhìn trời thì ngồi, muốn đọc sách thì đọc, muốn viết thì viết, muốn nhớ ai thì cứ nhớ, muốn yêu đời thì cứ yêu đời.
Đến một lúc nào đó, tôi mới hiểu: ̣ ́ ̂ ̂́ ̂́ ̀ ́ ̣̂ ̂̀. Đôi khi chỉ là còn đủ sức khỏe để bước ra ngoài, còn đôi mắt để nhìn mùa thu, còn đôi tai để nghe một bản nhạc, còn một mái nhà để trở về, còn một người để nhớ…và còn một trái tim chưa hóa đá.
Thế là đủ, tôi nhìn lại những năm tháng của mình và bỗng thấy lòng dịu xuống.
Cám ơn người, cám ơn đời. Cám ơn những cuộc gặp gỡ đã từng, cám ơn những cuộc chia xa đã dạy tôi biết trân quý.
Cám ơn những năm tháng vui buồn đã làm nên tôi của ngày hôm nay.
Và cám ơn cuộc đời đã cho tôi được sống qua những khoảng thời gian thật đẹp.
Để hôm nay, dù đang ở một nơi xa lạ, tôi vẫn có thể ngồi đây nhớ về quê nhà, nhớ Đà Lạt, nhớ dòng sông, nhớ những người thương…và mỉm cười.
Bởi tôi biết mình đã từng có một tuổi trẻ để mà nhớ, đã từng có những người để mà thương. Đã từng có những tháng ngày để mà tiếc, và bây giờ, tôi lại có mùa thu.
Mùa thu đang đến. Lá sẽ vàng, gió sẽ lạnh, mây sẽ trôi. Thời gian vẫn sẽ đi về phía trước, chẳng đợi một ai.
Còn tôi…Tôi sẽ thong thả bước vào mùa thu của mình. Không còn mong mùa thu phải giống một giấc mơ, chỉ mong trong một buổi chiều nào đó, giữa những hàng cây vàng đỏ, tôi bất chợt nghe một cơn gió đi ngang qua tóc…và nhận ra:
À… hồn thu đã về. Nó không nằm trong những chiếc lá vàng, không nằm trong mây trời, không nằm ở một nơi xa xôi nào cả.
Nó nằm trong trái tim tôi, nơi có quê nhà, có những người tôi thương, có những tháng năm đã mất… và có cả một người đàn bà vẫn còn biết ngẩn ngơ trước mùa thu.
Vậy là đủ rồi. Cám ơn mùa thu đã cho tôi thêm một lần được rung động.
Bạn biết không, thứ làm tôi rung động thật ra là ký ức, cả đời vương mang…
Hồ An Nhiên
