Xem tiếp

" />

HƯƠNG HỎA CUỒNG CA CỦA NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

Ngày đăng: 22/06/2022 08:34:32 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Anh Ngô Nguyên Nghiễm vốn đã là một tên tuổi trên thi đàn Miền Nam từ trước năm 1975. Những năm gần đây anh làm thơ ít đi, dành thời gian tập trung cho mảng văn học sử. Ít nhưng mà “tinh”, bài nào cũng là trầm kết mấy mươi năm giang hồ múa kiếm.  Ví dụ bài sau đây chẳng hạn. Tôi thích quá 2 câu: “sẵn tay đập nát bờ mi lạnh/Trừng mắt ngàn năm ngó bể dâu.” – Bờ mi lạnh…của ai mà đập vậy? Của chính anh đó. – Đập chi vậy? Để mắt trừng, không cho nhắm lại. – Không nhắm lại làm gì? Ngó bể dâu chơi thôi. …. Tuyệt vời! Mời các bạn thưởng thức. (QĐ)

thơ rượu

 

HƯƠNG HỎA CUỒNG CA

Gọi nát chân mây để gió về

Chở dùm thiên cổ chút tài hoa

Rải theo ánh sáng ngàn năm trước

Một kiếp thương hồ lạnh buốt da

 

A ha. thiên hạ ngủ trường sinh

Có rụng vài cơn mộng trở mình?

Để hốt giang hồ vào gió bụi

Trả lời cho tiếng gọi hư không

 

Đeo đẳng lộ trình, khúc tráng ca

Người xưa đâu đến, hành tinh xa

Bơ vơ như lối đi vừa lạc

U uất vờn quanh đỉnh nguyệt tà

 

Núi rịn mồ hôi buổi sáng nay

Ờ, sao nỗi sống cũng tàn phai

Thiên nhiên mà cũng cười ngơ ngác

Khúc hát hoài hương thấy ngậm ngùi

 

Lỡ chén đưa môi chạm đáy hồn

Phong trần đẫm ướt giọt càn khôn

Mấy phen con nước tràn phong thổ

Ẩn sĩ nào không cảm thấy buồn?

 

A ha, trời đất cũng mù sương

Lòng dạ ta phơi khắp nẻo đường

Cho đóa quỳnh hoa còn đủ sức

Chứa đầy một cõi núi sông riêng

 

Ngậm chút tinh anh của thuở nào

Phải không thần khí  tổ tiên trao?

Sẵn tay đập nát bờ mi lạnh

Trừng mắt ngàn năm ngó bể dâu

 

Kéo dãy Trường sơn án nét nhìn

Tơi bời tâm trí thuở khai sinh

Nỗi đau mãn nguyệt bừng hơi thở

Thổi khúc còi trâu, đáp tạ tình…

 

Quẳng gánh sông hồ, hề khói cay

Bụi vàng lấm gót bấy xưa nay

Đất cao trời rộng con hồng hạc

Vút cánh tưng bừng theo áng mây

 

Mở trang bia cổ sống rồi a

Nét thảo rồng bay lạnh bóng ma

Ai nói người xưa tâm huyết nhỏ

Chỉ buồn ghi lại buổi can qua

 

Hôm nay ta cũng khóc rồi a

Thương quá Mẹ già tóc tuyết pha

Chẻ gậy đo đường con diệu vợi

Trăm năm ai chẳng lạnh xa nhà!

 

Mới đó mà như đã trọn đời

A ha! lòng nghẹn tắt đây rồi

Con sông, cái núi mơ hồ đứng

Hề, đứng hoài hương đó gió ơi!

 

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM 

( Thi tập Chớp Bể Mưa Nguồn – 1992)

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác