Xem tiếp

" />

THƠ NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM

Ngày đăng: 15/07/2021 08:40:25 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Nguyễn Thị Liên Tâm là nhà giáo, nhà thơ ở Phan Thiết, chị có nhiều thơ đăng ở trang nhà. Được lợi thế ở nơi có biển nên thơ của chị có tình yêu bao la như biển, mảnh liệt như sóng nước và rồi cũng êm đềm như trăng trên mặt biển đêm.

CÓ MỘT TÌNH YÊU NHƯ THẾ

Có một tình yêu bay qua dòng sông Cái

Chạm vào sóng nước. Chạm vào em.

Tiếng cười vỡ vang trên sóng êm êm

Những ngọn tóc xõa bay là là mặt nước

Em chợt muốn, mình là cây đước,

Cứng cỏi một phần đời để được yêu anh.

Em chợt muốn mình là lau sậy.

Mềm mại, ngoan hiền, trong hạnh phúc mong manh.

Ca nô xé sóng. Và lòng em xé sóng

Tiếng gập ghềnh sông nước, động miền sâu

Bát ngát dòng sông. Chim phí bay về đâu?

Sao quên mất chiếc cầu trong ký ức?

Trời đổ mưa. Sóng sau ập vào sóng trước

Em làm sao hiểu được lòng anh?.

Có phải tình yêu tựa sợi chỉ mành

Mà buộc chặt đời anh vào hai phía?

NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM

 

VIẾT TRÊN BÃI BIỂN VẮNG NGƯỜI

Sớm tinh mơ.

Phẳng phiu tuyệt cùng.

Chưa có vết chân nào in trên bãi cát.

Sự thinh lặng của biển cả hồng hào

như choáng ngộp tôi

Chân sóng chạm vào chân trời

Mặt sóng mơn man tia nắng

Niềm yêu thương biển mặn

ngất ngây tôi.

Không hề cô đơn trước sóng vỗ muôn đời

Tôi có biển xanh, cát trắng,

Tôi có mặt trời đỏ, cánh buồm nâu…

Bãi bờ uốn cong đời mình theo nhịp sóng

Sóng đến từ đâu?

Lòng biển sâu vỗ về hơi thở

Sóng quay cuồng trong thương nhớ

Sóng từ lòng biển đến lòng tôi!

 

NHỮNG BUỔI CHIỀU RẤT  MUỘN Ở BIỂN

Hoàng hôn về rất muộn

Gió hất tung những bọt sóng trắng xóa

tựa màu áo lụa Nàng mặc chiều hôm qua

Từng đợt sóng giận hờn muôn niên

cứ xô nhau mà ngã

Những lời thâm trầm đau vạn cổ

cứ mặc nhiên rền rĩ giữa trùng khơi

Nàng vốc trong tay những hạt cát mềm

như gió, như trăng, như nỗi yêu thương từ tiền kiếp

Rồi cho cát trầm vào làn sóng dưới chân mình

Và nghe cát hát.

Hoàng hôn muộn của nàng có cả ánh trăng vừa mới mọc

Có cả ánh trăng chìm trong bóng nước

Và có cả ánh trăng của ngày xưa

từng dõi theo những bước chân trần in trên bờ cát.

Trăng mọc trên vòm trời màu xanh xám

Trăng sóng sánh trên mặt nước màu xanh xám

Trăng rơi cả trong lòng bàn tay màu trắng ngà như trăng của nàng.

Và trăng cứ như cựa quậy, vỗ về

khi những phiên khúc tình ca bất chợt bật lên

từ đôi môi hồng đào nồng ấm:

“Bầy hạc í a bay qua. Kêu mòn ối à tịch lặng…”(1)

Đêm trắng.

Biền trắng.

Cát trắng

Và màu áo lụa nàng cũng trắng dưới trăng đêm.

Một cõi ru êm.

NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM

* Bài hát Cũng sẽ chìm trôi – Trịnh Công Sơn

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác