QUẠNH QUẼ BA NĂM TRONG THÁNH ĐỊA của Ngô Nguyên Nghiễm

Ngày đăng: 7/02/2021 03:59:23 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)
QUẠNH QUẼ BA NĂM TRONG THÁNH ĐỊA
 
 
Tưởng tượng bên trong dòng định mệnh
Có ngôi Thiên Sứ xuống đồng xanh
Lỡ ta là một loài dơi trắng
Nào dám bay về hướng thái dương
***
Nên tự hành thân theo Quỷ đạo
Chập chờn ôm lấy trái tiền khiên
Trăm thanh sắt nhọn soi ngang ngực
Ai đóng đinh hồn lên áo quan?
***
Đêm đêm nghe tiếng âm phong dậy
Lồng lộng chuyền quanh ngọn Thất Sơn
Bó lửa của loài chim mỏ đỏ
Đánh tàn bạo xuống mộ oan khiên
***
Ta ôm sao lạ rơi ngoài biển
Như một du tăng ôm đạo bình
Ngày tháng lang thang tìm bản mệnh
Dưới vầng nhật nguyệt lặng bay quanh
***
Một thuở lỡ đánh rơi nhan sắc
Xuống vực thiên thu tối lá rừng
Nên ở trên đời, ta lững thững
Đi tìm chưa thấy một dung nhan
***
Bữa đó trong màn đêm thức dậy
Bỗng nhiên phương bắc có sao băng
Bên tai thấp thoáng hồn thư khóc
Xõa tóc trôi về hướng cố hương
***
Sáng ra lên góc phù vân các
Ngắm bóng mây đưa vạn đại về
Lỡ sống trong vùng hơi cổ quái
Suốt đời ôm mộng chạy lê thê
***
Giữa cuộc hành trình không chút gió
Lòng ta lại ngập lá vàng bay
Trên con đường nhỏ bò quanh quẩn
Loáng thoáng vầng trăng chết ngậm ngùi
***
Thiên thu vẫn đứng bên bờ núi
Xây dưới chân xưa bục đá mòn
Lẩn quẩn trong vòng rào đại sự
Lòng ta luôn có cuộc hành hương
***
Chợt thấy trăm hàng sinh kiếp lạ
Đu đưa quanh chiếc võng hư không
Vỏ đời nứt nẻ mươi năm trước
Nẩy ngược hình ta dưới bóng đêm
***
Quạnh quẽ ba năm trong thánh địa
Làm con ngựa lạc giữa đồng hoang
Một hôm ánh sáng vừa hiu hắt
Kinh sách ngàn pho chợt võ vàng
***
Lướt thướt tiền thân trôi vạn dặm
Đường xa thiên địa vỡ liên hồi
Bên hồn tràn ngập rừng tinh tú
Nhoang nhoáng rơi đầy lên tóc tai
***
Trí nhớ nở vàng bông cúc dại
Gá thầm lên góc Thổ tinh già
Điếu kiều thả xuống lưng chừng núi
Đón đợi vì sao chiếu mệnh xa
***
Nên lúc hay tin phong vũ đến
Lòng vừa rung chuyển theo thiên tai
Lom khom chạy khắp đường Nam Cực
Ngợp ngợp trời cao trái rụng đầy
***
Cứ đứng xoay vòng trong gió lốc
Mặc tình phương hướng đổ xô về
Một con chim nhỏ reo bờ núi
Như sơ bóng mình tan cõi xa
***
Hôm nay trên ổ muôn năm trước
Nhạn nở âm thầm theo nắng mưa
Trời đất chạy quanh cây bản mệnh
Ta nằm chờ một hướng sao xưa.
NGÔ NGUYÊN NGHIỄM
+1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác