Xem tiếp

" />

Bài ca trái ớt của Vũ Hồng

Ngày đăng: 24/08/2014 10:07:23 Sáng/ ý kiến phản hồi (1)

Chiều nay từ Sài Gòn về Bến Tre, ra quán cafe cũ ngắm mưa. Lướt một chút Face, thấy chị Bích Ngân đưa tin nhà văn Anh Đức mất. Tự nhiên bần thần và nhớ thi sĩ Chim Trắng. Cuối những năm 80, thời còn là sinh viên trường Tổng hợp, mình có mon men đến gởi bài cho báo Văn Nghệ TPHCM ở đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai). Và tại nơi đây, lần đầu tiên mình được ngồi cafe chung với hai vị: Nhà văn Anh Đức & nhà thơ Chim Trắng.

Bẵng đi vài năm sau, ra trường và về làm việc tại Bến Tre, mình có viết 1 bài thơ và gởi đến báo Văn Nghệ TPHCM. Lâu lắm không nghe tòa soạn nói gì. Bất chợt gặp nhà thơ Chim Trắng ở Bến Tre, chú nói: “Sẽ cắt bớt”. Rồi chú nói thêm: “Cắt câu kính tặng nhà thơ Chim Trắng”.
Nay chú Chim Trắng đã đi vào cõi vĩnh hằng; ngồi ở vườn xưa quán cũ Thanh Trà, lọ mọ đánh từng chữ bài thơ năm đó và giữ lại câu đề tặng mà chú đã cắt.

vu hồng

Vũ Hồng ở đất mũi cà Mau

BÀI CA TRÁI ỚT
(Kính tặng nhà thơ Chim Trắng)

Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Về căn phòng nhạt màu kỳ nhông trước con thú dữ
Cái bản năng cuối cùng là thu mình theo cơn mưa mùa hạ
Chảy tan đôi tiếng chuông chùa

Tôi bước đi từ những mẩu bánh mì vụn
Thảnh thơi ngắm trái ớt nở hoa trên đường
Thị thành đã quên tôi nhẹ nhàng như hồi còi qua ga Hòa Hưng
Cố hương cũng quên tôi như chuyến phà rời xa Rạch Miễu
Không lời tiễn đưa
Tôi đón bóng tôi bằng ngụm nước sông Tiền

Đầu tôi không tới trời, chân tôi không chạm đất
Bài thơ này không có nàng mà có nàng
Em cũng lãng quên tôi bởi lời thề độc ác
Kỷ niệm học trò đóng đinh trên chiếc giường loang lổ
Dấu son đồng quê hòa lẫn phấn thị thành

Về đi thôi, tôi hãy về đi thôi
Cơn bão rớt
Mặc cho trái ớt vẫn nở hoa trên đường
Mặc cho thị thành đã quên mình là Isaura
Tôi cúi nhặt mẩu bánh mì
Chấm vào bờ vai nông dân tìm vị mặn
Ngàn lần Thái Bình dương

Tôi giam mình trong căn phòng chẳng hiểu đã mấy trăm năm
Nghe câu thằn lằn tặc lưỡi
Nhớ cố hương có dòng sông chạm nét hoa văn như chú rồng muốn bay lên tầng trời
Nhưng bị cuốn bởi chòm râu ngư lão

Em đừng nói gì với tôi nữa
Hãy lãng quên tôi như lãng quên chiếc guốc đưa em vào tuổi mười tám
Nếu ai có kể về tôi
Em bảo rằng tôi đã đi xa
Đi vào những vần thơ vườn hoang đầy cỏ dại
Như trái ớt khô bên đường.

Vũ Hồng

 

Có 1 bình luận về Bài ca trái ớt của Vũ Hồng

  1. Phong Tâm nói:

    Bất ngờ gặp Vũ Hồng – BÀI CA TRÁI ỚT  trên trang nầy, tôi chợt nhớ bài thơ ” BÔNG TRE ” cùa Vũ Hồng trước kia, cảm xúc tôi viết mấy dòng thơ nầy tặng Vũ Hồng đọc chơi vui. Mấy mươi năm nayVũ Hồng thường gọi tôi chú Phong Tâm, bây giờ về sau kêu tôi là chú Chín cho gần và vui hơn. Có dịp cho tôi xin địa chỉ Trang Web mới và Blog VH, thỉnh thoảng tôi vào coi, lâu rồi không coi được trang web cũ của vannghesongcuulong nữa.

     

    ĐIỀM NHIÊN HẠNH PHÚC

    Cây tre trổ bông

    Để tìm cảm giác hạnh phúc một lần

    Hạnh phúc không bao giờ có đến lần thứ hai giống vậy

    Tôi cho em một đời cũng để một lần em nhận lấy

    Giọt máu đầu tiên chảy qua môi nếm mặn trái tim mình

    Tôi lắng nghe và em mong thấy

    Bông tre không bao giờ nở lên được cây tre

    Em không bao giờ nếm vị mặn mà tôi lừa em nói là the.

    Phong Tâm

    (25.8.2014)

     

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác