Tập thơ “RU CÕI MÂY TRỜI ” – DỊ THẢO XỨ HÀ TIÊN

Ngày đăng: 14/05/2021 07:57:10 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Buổi sáng, nhà thơ Hoàng Yên Dy gọi ra quán cà phê 527, nơi văn hữu, thy nhân thường trà đàm tán gẩu. Anh từ Hà Tiên lên, do đó dù ở xa, dù Cô Vy khủng bố tôi vẫn phải lặn lội ra. Kỳ này , không phải chỉ là gặp gỡ lâu ngày mà còn có hỷ tín- một tập thơ mới của anh ra đời mà anh lấy từ nhà in hôm qua. Ru cõi mây trời- tập thơ dày gần 130 trang , trong đó có 110 bài thơ của anh và một lời bạt của Nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Hạnh cựu HS Tống Phước Hiệp của trang nhà. Anh là bạn thân của Bùi Giáng, hơi thơ ít nhiều cũng mang âm hưởng Trung niên thy sĩ , độc giả xem qua ắt thấy. Tôi chưa kịp nhận xét thì sẳn đây lất lời bạt của Nguyễn Ngọc Hạnh giới thiệu với trang nhà vậy (LM)

Chỉ diện kiến nhà thơ họ Hoàng trong thời gian ngắn ngủi trên đất Hà Tiên mà tui có niềm vui như tri kỹ tương phùng , rồi chia tay nhau không quên hẹn ngày gặp lại . Anh bỏ vào ba lô tui tập thơ’ Ru cõi mây trời còn nguyên bản thảo như chút quà giải trí đường vui. Đêm nay, tui đốt trầm hương , tâm thành chiêu cảm cùng hồn thơ họ Hoàng từ cõi mây trời để sẽ chia cảm thọ lâng lâng trong mùi trầm hương thơm ngát , cảm giác sảng khoái như đang thọ dùng một bữa tiệc đúng gu !

Lướt vài khổ thơ dạo đầu tui đã bắt được cốt lõi của tập thơ gần hơn 120 bài với nhiều thể loại .Tui vô cùng trân trọng tình của rượu cũ , bình xưa nhà thơ ân cần chiêu đãi khách mới như tui.

Chung quanh ( cho tới ) – trong ngoài

Người gũi /gần – đóa mãn khai – ngàn lần

Xưa như rượu cũ – lâu dần

Bùng/dâng tận ngọn – thân bần bật – run

Ru cõi mây trời như thông điệp cho cái đạo cư trần an lạc , cách sống ở đời lấy ‘ lạc ‘ mà an.Hành trình cuộc đời như luôn ngược gió của nhà thơ , dù tóc râu có thêm lỡm chỡm , bị cái tình rượt đuổi cột anh vô ái nghiệp , cũng trần ai lai khổ như ai !

  Nhện giăng tơ – có lớp lang

 Em giăng bẫy mộng – muôn ngàn gian truân

Tơ lòng nhún / nhảy lưng tưng

Trận đồ bát quái ( bởi) quần thoa -em

Thơ của anh không bị lẫn vào cái chung của tình luyến ái chốn nhân gian , anh viết những câu thơ không ước lệ , không kinh điển bác học , không nhả ngọc phun châu dù có khi cũng ‘ cổ trang ‘ chút đỉnh như cách sống ở đời có trước có sau .

 Em đã cũ -Anh mốc xì

Cả hai dồn lại : củ mì / củ khoai

Rừng hoang (nhà?) Ma-Mút-Voi

Dẫu hóa thạch (cũng ) là loài …non thiêng

 

Hồ cầm tấu khúc Chiêu Quân

 Cảo thơm hiển hiện thư trung bên đèn

 Là xưa / nay – chạm sao / trăng

 Thiên hương tấu khúc đoạn trường – bể dâu !

Anh không mặc áo thụng làm thơ ; anh, với bề ngoài dung dị, sần sùi như củ khoai mì chưa lột vỏ , như thạch động hoang vu nên lời thơ thẳng tuột mà ngọt bùi thấu tận tim gan người đọc .

Bốc nhầm cục than đỏ

Hai tay phủi tù tì

Bắt gặp đôi mắt nhỏ

Rụng rời cháy …tu mi

Cái duyên ngầm trong thơ anh cũng như cái duyên lồ lộ đời thường của anh luôn cho người đọc , người đối diện năng lượng tích cực để thưởng thức cuộc đời tự nó đang là.

Bấm đốt tay – quả đã già

Mắt-môi –da dẻ….rễ đa ngoằn ngoèo

 Tay  chân nứt nẻ tóp teo

Con tim lại cứ trong veo –tình đầu (!)

Tui yêu ‘ con khỉ ‘ trong tâm hồn rất trẻ con của chàng thanh niên lớn tuổi họ Hoàng. Cả hồn thơ và anh luôn tinh nghịch , nó vừa tung hứng niềm vui cả nổi niềm khắc khoải rất hồn nhiên. Tui thích cách anh lại thò tay vào lọ nắm kẹo đầy một bàn tay rồi rút tay ra không được, vừa la làng vừa cười vang sảng khoái .

Tiếc hùi hụi ( vẫn ) vô phương

Dồn đi dồn lại ( yên / cương ) lộn mề !

 

 ” Nằm mơ gà đẻ trứng vàng

 Bước qua thất thập – lỡ chàng lỡ ông

Giao thừa cục tát mọc lông

 Khỉ thu thiết bảng….gà tông sập chuồng “

Với tui , tâm hồn phóng khoáng thênh thang của anh còn hơn ngựa chứng mà chính anh mới là nài giỏi khi tung vó đường dài hay đi nước kiệu điệu đàng, xênh xang .

” Hồn đâu ?- xác tận nơi đây

 Một đời vắt vẻo (cầu cây) -một đời

Đói meo (trong nổi…) chơi vơi

Con tim mộng mị – tuyệt vời – hồng nhan

 Thiên đình hạ giới… / man man

Tui thích ngôn từ đời thường anh sử dụng cho thơ , thứ ngôn từ nghe ra thì đơn giản , không hoa hòe bóng mướt văn hoa sáo ngữ mà đó mới là gạo cội đã qua sàng sẫy , nó đứng trên sự phức tạp văn chương khoe mẽ của dư thừa một quá trình và trải nghiệm hơn bảy mươi năm. Cách anh dùng con chữ mộc mạc giản đơn vậy mà khi nó rót vào tâm , nó thành huyễn hoặc gây ảo giác đê mê dữ lắm.

“Nhìn em anh thấy… bằng tay

Bởi mây -mắt – trắng ( vụt ) bay… về trời

 Bởi không trọng lực – phải rơi

Thinh không sét đánh – ngời ngời- lân tinh

 Nghe em ( tắm) giọt hương tình

Tay / chân rời rã – rướn mình- lăn quay

Lên đỉnh (xong ) là chết ngay .

Tui phục anh dám nói ra điều nhân bản , cái thật của con người thụ hưởng qua những cảm xúc chạm va . Có thể ai đó phê bình …phi văn hóa , phàm tục ? Mà tui quí cái phàm tục nhiên nhiên anh hả miệng la làng vì anh là phàm nhân hạnh phúc thật thà . Thơ Hoàng Yên Dy phản ảnh một hành tinh ta đang cư trú trong đời thường dung dị . Thơ anh không đưa người đọc lạc thiên thai hay truyền đau khổ sâu mấy tầng địa ngục ngay trong sự hoài niệm được chắt lọc vì nổi bể dâu

” Phòng hoen rĩ- vắng hơi người

Bốn bờ tường lạnh ( dỗ)ngùi – dấu xưa

Gường trơ ( ẩm mốc ) mây mưa

Mùi hoa rửa ( vẫn) dây dưa chăn màn

Đâu Kiều trướng phủ đài trang ! “ 

Cả ý và lời trong Ru cõi mây trời là bữa ăn tự chọn, như chọn vui hay buồn cũng do tự thân quyết định. Anh thì chọn niềm vui mà sống , dù có khi sự bi tráng , nổi trở trăn làm cảm xúc anh thành sần sùi , tê tái. Nhưng chỉ là một nốt nhạc trầm , một tông màu ngả xám, không hề não nuột , chẳng bi thương .

” Trước sau trời cũng xế chiều

Hoàng hôn đậm đăc liêu xiêu lối về

Gió đưa chao lượn cánh diều

Sợ e tàn mộng – tiêu điều – vàng rơi 

” Đọc thơ Hoàng Yên Dy để tự điều chỉnh cách sống cho mình qua thông điệp cuộc đời có bao lâu , hơi đâu sầu muộn , sức đâu hững hờ.

” Hắt hơi ( ngửi ) phải …Đạm Tiên

Phất phơ hơi gió từ miền âm ty

Hắt hơi (báo hiệu) ….sắp đi !? 

   Ru cõi mây trời là mối tình của nhà thơ với Hà Tiên và nhơn vật chí ở đây .Tui yêu Hà Tiên qua lịch sử địa lý qua truyện cổ dân gian ; nay đọc tập thơ Ru cõi mây trời thì tình yêu Hà Tiên lại ngồn ngộn trong tui.

” Tiếng chuông nhòa ảnh – lung linh

 Bình San giấu nhẹm (bóng /hình ) -Phù Dung

Tháng /năm cổ sử lạnh lùng

Thứ – phi – thần – bí (chôn ) cùng hồng nhan 

” Vì cái chất của tui cũng ….giông giống như anh , cũng cái nòi mộc mạc nhà quê thích đi tìm di chỉ của người xưa , tìm hoài hổng thấy nó ở đâu !

” Chiều lạc chiều – cổ tích

 Tình lưu luyến Mạc gia

Lộng trời xanh thạch bích

 Tạc – “Thiên -Ấn – Niêm -Hà

” Hồn trăm năm – thập cảnh !”

Trống canh đã hết một hồi mà tui chắp nhặt dông dài vẫn mãi chưa xong. Đêm tàn , nguyệt xế , trà cạn , hương tan nhưng cái tình với Ru cõi mây trời còn vấn vương trong giấc ngủ . Tui đọc tập thơ anh như cách tui độc ẩm , nâng chun trà tự thưởng thức cái ấm nồng của nước , màu sắc và hương thơm của trà lan tỏa khi thẩm thấu vào tận tâm cang để hạnh phúc mình ên ! Ru cõi mây trời như dị thảo xứ Hà Tiên mà Hoàng Yên Dy là ‘kỳ nhân’, cũng xứng !

NGUYỄN NGỌC HẠNH

 

+1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác