CÒN ĐÂU KHUNG CỬA NGÀY XƯA.

Ngày đăng: 17/07/2020 07:22:12 Sáng/ ý kiến phản hồi (1)

Không phải là ” khung cửa hẹp ” của André Gide , mà là khung cửa sổ thời hoa mộng của nữ sinh Tống Phước Hiệp Vĩnh Long . Tôi biết các anh nam sinh cũng có lúc đến khung cửa đó nhưng chắc không phải để mộng mơ như các nàng thiếu nữ.

Bọn con gái chúng tôi hình như đều thích đến khung cửa đó vào giờ chơi hoặc đầu giờ, và có lẽ là nơi hấp dẫn nhất của các cô nàng học đệ tứ trở lên , vì tôi nhớ năm thất 5 , lớp tôi sát khung cửa đó mà có chú ý nó đâu. Đến năm đệ tam, lớp nằm gần đó, tôi mê nó vô cùng.

Từ khung cửa , nhìn thẳng xuống cửa ra vào văn phòng trường , nơi chuông vừa reo , các thầy cô xuất hiện để đi lên các lớp. Hôm nay, cô nào mặc áo dài màu gì , thầy nào entenie ra sao , chải chuốt ra sao đều được diễn tả cho cả lớp nghe .Từ khung cửa các bạn báo động, thầy hoặc cô đang lên , đứa nào đứa nấy mặt xanh chành lấy tập ra coi bài vì một lát có thể bị gọi lên bảng . Có hôm (mà hiếm lắm ), đợi năm – mười phút chẳng thấy ai lên , bạn lớp trưởng xuống gặp cô Sáu giám thị xong lên la lớn, cô (thầy) hôm nay nghỉ. Thế là cả lớp như ong vỡ tổ reo mừng túa ra cửa , có khi bị cô thầy lớp bên bước qua quở

Từ khung cửa nhìn xuống sân trường là hàng huỳnh đàn xanh mướt lối đi , mở ra không gian rất thơ mộng cho bọn tôi tha hồ mộng mơ. Giờ chơi , những tà áo dài trắng nhởn nhơ qua lại trong sân trường, dưới hàng phuợng vỹ hoặc dài theo vạt cỏ xanh có hàng forget me not tím quyến rũ với cái tên mang huyền thoại đáng yêu vô cùng….

Từ khung cửa này , có nhiều “nhà thơ”, “nhà văn” với các câu thơ vô cùng lãng mạn hoặc những án văn mượt mà tuổi muời sáu ngọt như đường Thốt nốt ….

Nơi đây cũng dành cho những cô bé mới lớn , đứng nhìn hàng cây với con tim rộn rã hoặc xuyến xao khi nhớ trước khi đến trường có anh chàng đi theo bén gót hoặc mới vừa được nhét vào tay tấm thiệp nhỏ xinh xinh .

Và đây cũng là nơi chứng kiến những nỗi buồn con gái, hoặc những giọt nuớc mắt vô cớ rơi rơi hay thầy mới phát bài kiểm tra với điểm 5 to tướng….rôì từ khung cửa, nhìn trời nhìn đất , nhìn tàng cây thay lá mà khóc thầm , mà ngẩn ngơ hay bừng lên niềm vui bất chợt , rất con gái….

Đó là khung cửa sổ ngay cầu thang gỗ đi lên dãy lớp sát đường hủ lô, con đường rất ngắn nhưng rất nổi tiếng thời còn trường Tống Phước Hiệp(TPH)

Với tôi , nhắc đến TPH là tôi nhớ ngay khung cửa thiên đường , khung cửa ngọc ngà , khung cửa mộng mơ của thời áo trắng dù vẫn còn rất nhiều nơi in đầy kỷ niệm như thư viện , phòng khánh tiết , phòng thí nghiệm , cửa sổ phòng giáo sư nhìn ra sân trường , căn tin , hàng dương khít phòng y tế , nơi chúng tôi thường cột vạt áo dài chơi năm muời , bắt mù , giựt giựt…. khi có thầy cô nghỉ giữa giờ Mỗi nơi đều có nhiều kỷ niệm đáng nhớ nhưng nơi tôi yêu nhất vẫn là khung cửa sổ ngày nào…

Giờ đây , không còn khung trời thần tiên đầy tàng cây huỳnh đàn lãng mạn, không còn những bóng dáng nữ sinh tha thướt áo trắng yêu kiều dưới hàng phương vỹ , nhưng trong tim tôi vẫn in đậm giờ chơi rộn rã trong sân trường , có cô bé đứng nhìn qua khung cửa sổ , dù đã gần năm muơi năm , quá nửa đời nguời

Và tôi biết , cảm giác nầy không chỉ riêng tôi….

Hồ An Nhiên

4+

One Response to CÒN ĐÂU KHUNG CỬA NGÀY XƯA.

  1. Tri Phạm says:

    Rất yêu khung cửa ngày xưa của em…
    Ai cũng có một khung cửa để nhìn, để mộng mơ nhất là thời đi học, và đáng nhớ hơn khi khung cửa nầy chỉ còn lại trong hồi ức mỗi người

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác