Xem tiếp

" />

Dấu Thời Gian của Hải Đường

Ngày đăng: 16/01/2013 09:58:19 Chiều/ ý kiến phản hồi (4)

Sống là đi dần đến cái chết, một quá trình đầy dẫy khổ đau. ” Là mê muội với tháng ngày trầm luân”, Tác giả đã nhận diện cái vô minh, mê muội ấy qua dòng thơ 8 chữ. Chỉ 8 chữ thôi- như tiếng thở dài- bất tận! Vâng,  thời gian đã, đang, sẽ và vẫn đi bằng những bước vô tình. Sống phân chấp ” Mất- Còn”, ” Ta-Người”…là chấp nhận cái vô thường tâm tướng.  Dòng biến chuyển ấy đọng trong ta duy nỗi ngậm ngùi!

                                           ” Thôi thì mượn chút phấn son

                                        Điểm tô che dấu vết mòn tháng năm.”

Dấu Thời Gian là bài thơ lục bát buồn. Câu kết càng buồn hơn! Như sự chống chọi khiên cưỡng. Với nhà thơ, như thế mới thi vị, thi vị trong thú đau thương? ( HB)

 

 DẤU THỜI GIAN

Khởi đầu sự sống là đau

Là lây lất với muôn màu đắng cay

Khởi đầu cái chết là say

Là mê muội với tháng ngày trầm luân

Thu qua , đông lại bao lần

Tóc xanh giờ đã bạc cùng thời gian

Nét xuân héo úa phai tàn

Mõn hơi với nỗi gian nan mất, còn

Thôi thì mượn chút phấn son

Điểm tô che giấu vết mòn tháng năm

                        Hải Đường

.

 

Có 4 bình luận về Dấu Thời Gian của Hải Đường

  1. Nguyễn Văn Lần nói:

    HĐ ơi ! Lâu quá cậu cả mới gặp con trên trang nhà với vần thơ thật mượt mà. Cậu cả không ăn cắp được, vì mới thay đổi máy tính ( phần mềm thay đổi ). Hẹn gặp lại thư sau, cậu cả sẽ ăn cắp nhiều hơn !

    • Hải Đường nói:

      Cậu Cả ơi, HĐ chúc mừng cậu có máy tính mới. Khi nào ” rửa máy” cậu nhớ chụp hình thiệt nhiều gởi lên trang nhà cho HĐ xem với nhe. 

      Kính chúc cậu sức khoẻ dồi dào.

      Hải Đường.

  2. Nguyễntuyết nói:

    Hải Đường ơi , bài thơ nghe cảm động thoáng nét buồn , nhẹ nhàng và rất dễ thương 

    Câu đầu tiên nghe triết lý quá  hay !

    Khởi đầu sự sống là đau , câu này NT rất thích vì thấy nó đúng trong cuôc sống trần gian , NT xin tiếp nhe

       Em cứ tưởng niềm vui là sự sống

       Nên lén xuống trần daọ mát rong chơi

       Em cứ nghỉ  chỉ tham quan trong chốc lát

       Có ngờ đâu em không thể trở về

       Cuộc đời này quá đổi phù du

       Anh yêu ơi , có khi nào em gặp laị

       Em và anh sang hèn hay phú quý

       Rốt cuộc rồi tay trắng vẫn trắng tay

       Hẹn trở về cát bụi sẽ tương phùng 

  3. PhươngNga nói:

    Hải Đường ơi, dì PN  biết có một  người (ở Úc) không cần mượn tạm son phấn mà vẫn trẻ mãi không già theo thời gian…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác