Xem tiếp

" />

Lang thang trên đường phố San Francisco

Ngày đăng: 14/09/2013 08:56:11 Sáng/ ý kiến phản hồi (1)

 

Hôm qua, Buổi tối lang thang trên đường phố San Francisco, tạt vào siêu thị

Walgreens, tôi thấy bày cả một bàn chuối già thiệt là bắt mắt và xôn xao cái lòng!

Sẵn đang thèm chất tươi, tôi mua 2 quả giá 1 USD (nếu mua 1 quả thì 79 cent).

Bây giờ rẻ đó, chớ năm 2010, tôi cũng mua tại nơi này, giá 1 quả tới hơn 1 USD.

Mấy năm sau thì tôi lại quan tâm tới món khác.

Bữa nay, Walgreens bán chuối nhập của Guatemala, trông “nhỏ nhắn… anh thương”

hơn chuối California hay Florida. Chuối Guatemala có thịt săn chắc hơn chuối Mỹ

bở như ăn bột mì có hương vị chuối, nhưng hỗng hạp khẩu vị của tôi bằng chuối Mỹ.

Còn nếu ai hỏi tôi chuối ở đâu ngon nhất, tôi thỏ thẻ rằng với tôi, chuối quê nhà là

“tột đỉnh trần đời”.

Về khách sạn, bẻ một trái chuối làm đôi, ăn nửa trái để rồi ráng lắm tôi mới dứt điểm

được nửa còn lại. Trái chuối kia vẫn còn để trên bàn từ tối qua tới tối nay, hỗng còn

sức hấp dẫn. Ăn chuối, uống Coca Cola (híc, chai 2 lít mua từ ngày 9/9 tới ngày 12/9 vẫn còn hơn nửa chai). Trà tiêu chuẩn của khách sạn cho 2 gói/ngày hỗng đủ, tôi phải

thỉnh thêm một mớ từ Media Center của IDF về bổ sung khẩu phần. Thì ra người Việt

mình đâu thể lấy Coke thay trà được hén!

 

Chiều nay xong công việc cả nhóm đi tour thăm thú San Francisco, ra bãi biển xinh

đẹp ở thành phố Sausalito rồi vô nhà hàng Spinnaker để vừa ngắm biển, vừa ăn hải

sản, tôi đã xin lỗi từ chối. Mà thiệt vậy, về tới khách sạn, chỉ kịp quăng balo là tôi

thăng một giấc tới 6g30 chiều.

Ngày mai, tôi bay sang Denver (bang Colorado) cách San Francisco hơn 2.000km

rồi. Vì thế, buổi tối, tôi đã từ tầng 8 của khách sạn tuột xuống đất để đi bát phố.

Tối nay downtown San Francisco gió lồng lộng, lạnh hơn hôm qua.

Vào siêu thị Walgreens trên đường Powell gần khách sạn, ở khu bán rượu, tôi thấy

trên nắp chai rượu nào cũng được chụp một cái nắp bằng nhựa. Ban đầu, tôi tưởng

đó là loại nắp đặc biệt hay là cái ly uống rượu thường thấy khuyến mãi cho khách.

Tới khi coi kỹ thì mới biết đó là nắp báo động, đề phòng nạn ăn cắp, uống trộm

rượu. Hễ gỡ cái nắp alarm đó ra là có tiếng còi ré. Với những hộp rượu, chiếc nắp

alarm được cột ngay lên hộp.

Trong lúc đang lơn tơn trên đường Ellis ở quận Mission, tôi giựt cả người khi có một

cô nàng da màu tối từ bên kia đường lao sang. Thấy trên tay cô cầm cái vòi xịt nước

có kéo theo ống nước nhựa dẻo, tôi tưởng cô ta là nhân viên lau rửa cửa hàng buổi

tối trước khi đóng cửa, bèn nép vội qua một bên cho cô ta vọt lên để vô tiệm thịt

nướng phía trước. Nào dè cô nàng không vô tiệm đó mà rảo bước đi xa hơn. Thấy

một đầu ống nước không còn được nối với cái gì, tôi tính gọi cô ta để báo “sút ống

rồi nè”. Nhìn kỹ thì có vẻ ống nước như bị cắt rời. Lúc đó, cô ta dừng lại sát phía

trước một ngôi nhà đóng cửa khuất tối, lom khom lúi húi rồi quẳng luôn cái ống

nước xuống đường, và vừa rảo bước, vừa nhét cái gì đó vào túi xách đeo bên hông.

Tới chừng lại gần, tôi thấy cái ống nước đã mất tiêu cái vòi phun. Thì ra là như

vậy… May cho tôi sau khi bị cô nàng xấn xổ lao vào người mà chưa bị mất cái gì!

Hỗng chừng mình vừa đụng phải nữ quái chuyên cắt vòi nước à nghen. Hoảng quá,

tôi vội quay lại khách sạn đặng còn check kỹ hơn cho nó chắc ăn là còn hay mất.

Sẵn đói bụng, tôi tạt vô tiệm fast-food Subway Sandwiches & Salads ở số 125 Ellis

Str, SF CA 94102 mua một ổ bánh mì Ý nhồi thịt bò quay. Ổ bánh bự tổ chảng, cỡ

hai người ăn, giá 5 USD thêm 44 cent thuế. Đêm nay tôi sẽ cố gắng xử nó với nửa

chai Coke 2 lít còn lại.

Khi đi qua góc Ellis – Powell một quãng, thấy một đám đông thanh niên nam nữ

đang tụ tập phía trước một tòa nhà. Trên đường có 3 chiếc xe cứu hỏa đậu chớp đèn

loang loáng. Thì ra có một vụ cháy ở tòa nhà nên người ta chạy ra đường và xe cứu

hỏa vừa làm xong nhiệm vụ. Gọi là có người từ nửa vòng Trái đất qua động viên các

em, các anh và các cụ lính cứu hỏa (có cả mấy ông già làm công việc cứu hỏa à

nghen), tôi đề nghị được chụp ảnh kỷ niệm với họ. Thấy vậy, một số bạn trẻ cũng

theo dấu chân tôi! Mấy bạn lính cứu hỏa khoái chí hết biết luôn khi mình được ái

mộ! Thôi thì, họ đã xả thân cứu người, ta cũng nên hiến thân đem lại chút niềm vui

cho những “người hùng cứu hộ” hén!

          PHẠM HỒNG PHƯỚC

     (San Francisco 12-9-2013)

  h1

h2

h3

h4

 

Có 1 bình luận về Lang thang trên đường phố San Francisco

  1. QUI TRAM nói:

    Uoc gi duoc 1 lan dat chan den nuoc MY nhi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác