BÀI THƠ KỶ NIỆM

Năm 1988, trong những lần đi công tác ở Đồng bằng sông Cửu Long anh Nguyễn Thiện Sơn thường nghỉ lại ở Hội Văn học Nghệ thuật Vĩnh Long. Lúc ấy có nhạc sĩ Trúc Phương đang công tác ở Hội. Thời gian ấy, tôi dạy Văn ở trường cấp 3 Lưu văn Liệt và phụ trách tổ sáng tác của trường. Tổ sáng tác gồm các em hoc sinh giỏi Văn , học sinh viết bài , tôi sửa và thường đến Hôi gởi bài .

Lần đó anh Nguyễn Thiện Sơn thấy tôi rồi hỏi thăm những người bên Hội , anh biết tên tôi, biết tôi là cô giáo dạy Văn. Sau đó anh gởi thư về trường và gởi hình ảnh để làm quen .

Đọc thư và qua văn chương , biết anh là người chân thật , nên tôi cũng có cảm tình. Anh lớn hơn tôi 10 tuổi nhưng khi giới thiệu cũng có giảm bớt chút ít và người ở ngoài trông già hơn so với hình .

Sau lần gặp mặt tôi hay chậm trả lời thư . Lần đó sau 2 tháng tôi không hồi âm .

Anh đã gởi tặng tôi 2 bài thơ . Nguyên văn 2 bài thơ :

CÕI LẠNH .

( Tặng Thu Cúc , người con gái từ thiên thu xa vắng mà bây giờ tôi bắt gặp . Nhưng ….giây phút thiêng liêng của định mệnh ấy có còn không ? )

 Không phải cười đâu , mà khóc đấy

 Trong hồn mang nặng nỗi niềm đau

Chắt chiu năm tháng tìm vô vọng

Lê mãi thân đi ngược chuyến tàu

Mộng ước trong đêm tìm thấy bạn

Nhưng vẫn chia lìa giữa giấc mơ

Làm sao nắm được bàn tay ấy

Để nối vòng tay đến được bờ .

Tình bạn -Tình yêu và cuộc sống

Nỗi buồn tan chảy như giòng sông

Hội ngộ chi ! Tao phùng chẳng được

 Mai về gió nội cũng đành không .

Khúc ca bi ấy mà chan lệ !

Ngó lại vô cùng nẻo cát bay

Hỡi em ! Hơi ấm truyền tin lạ

 Sưởi bớt dùm ta cõi lạnh này .

Nguyễn Thiện Sơn

( đêm 27-05-1988)

TƯỞNG NHỚ

(Đêm , toàn là đêm .Bởi vì tôi chỉ viết vào ban đêm . Hãy lắng nghe , em yêu dấu , đêm hiền từ bước ! )

Em hiện đến – và đi như gió thoảng

Để lòng đau ta ngậm trái tim mình – – – – – – – –

Đêm trở giấc thấy đời , chăn chiếu lạnh

Trái tim đau như tiếng hát vỗ về

Ta giữ lại tình em trong cõi mộng

Những hương tàn và khói nhạt u mê .

(Tặng em . Anh Du của Út )

đêm 28-05-1988.

Nguyễn Thiện Sơn .

Đọc 2 bài thơ của anh , lòng tôi thật xúc động .Tôi hiểu ra được tấm chân tình anh bày tỏ qua thơ .Tôi làm sao có thể hửng hờ ?! ….

THU CÚC

0 cuc 1             H: Cúc và ông xã năm 1990

This entry was posted in Chuyện cũ and tagged . Bookmark the permalink.

11 Responses to BÀI THƠ KỶ NIỆM

  1. Nguyễn Thị Hạnh says:

    Nhà thơ hội ngộ nhà văn

    Cuộc tình hoa mộng… vậy mà… ( thương em)

    ( Cũng là thương chị đó thôi

    Ta cùng cảnh ngộ, mà thôi, qua rồi! )

  2. THU CUC says:

    Kỷ niệm đẹp làm ta mãi nhớ

    Mỗi khi buồn ta mở ra xem

    Bài thơ tình luyến lưu một thuở

    Dẫu trăm năm đâu dễ phai nhòa

  3. VÕ THỊ LÀI says:

    Chị Hạnh cũng cùng cảnh ngộ với Thu Cúc là ? Em biết chị nhưng chưa hiểu về chị cho lắm .Chuyện  tình Thu Cúc lãng mạng và thơ mộng nhưng buồn vì không cùng đi đến điểm cuối cùng .

  4. My Nguyen says:

    Một cách tỏ tình thật lãng mạn, nên thơ, đặc biệt là rất chân tình…thì đối với Thu Cúc “làm sao hững hờ” được phải không? Cuộc sống vợ chồng của bạn tuy có ngắn ngủi nhưng như bạn nói, gặp được người tri kỷ trong đời để nhớ để thương cũng là hạnh phúc lắm rồi. Chúc Thu Cúc luôn an lành, vui khỏe…

  5. Kỷ niệm ban đầu của ngày xưa làm sao quên được, ghi lại để chia sẻ với các anh chị em và bạn đọc sẽ làm vơi bớt nỗi buồn, nỗi cô đơn. Hy vọng Thu Cúc sớm tìm được sự an bình cũng như sự quân bình trong cuộc sống.

     

  6. THU CUC says:

    Dạ cám ơn cô nhiều . Em chia sẻ kỷ niệm với mọi người theo lời khuyên của cô đó ạ . Viết để giải tỏa ….

  7. Trầm Hương Ptt. says:

    Người đi rồi nhưng ” dấu ấn ” tình yêu vẫn còn,  để khi buồn đọc lại, hả em ? Em thật may mắn có người yêu, người chồng tài hoa , văn chương đã thăng hoa kỷ niệm khi em nhớ về người.

    • THU CUC says:

      Dạ cám ơn cô . Người đi rồi nhưng lâu lâu đọc lại vẫn còn cảm xúc . Kỷ niệm đẹp ta luôn gìn  giữ . Đó là niềm vui tinh thần phải không cô ?

Gửi phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác