Xem tiếp

" />

VÒNG TRÒN ĐÁNG YÊU

Ngày đăng: 14/08/2014 12:58:52 Sáng/ ý kiến phản hồi (8)

Bằng chiếc xe máy mới được vá lốp ở ven đường, chúng tôi đã chạy đua với cơn mưa và đêm tối để trở về với mái ấm của mình! Y hệt như hôm chúng tôi cũng mang tơi, đội mủ rời mái ấm của mình để đến với buôn làng xa xôi, vẫn còn quá nghèo nàn lạc hậu vậy.

Tôi yêu những chuyến đi như thế! Bởi vì, tôi đang trở về với thời thanh niên đầy sôi nổi của mình! Nhưng chỉ khác một chút, ngày ấy chúng tôi là những chiến sỹ trên mặt trận văn hóa, còn bây giờ chúng tôi là những con ong góp mật cho đời bằng những nghề thủ  công, ( móc chỉ, thêu thùa, đan len ,v.v…) mang lại thu nhập cho thời khắc nông nhàn của phụ nữ và dạy họ cải tiến kỹ thuật nông nghiệp, mang lại diện mạo mới cho vùng nông thôn: Thoát nghèo!

Bản làng Sơn Điền (Di Linh) là những quả núi không còn trẻ, xanh ngắt chập trùng bên nhau. Cho nên đường đến bản làng là những khúc quanh, ngan ngát hương rừng và phủ mờ hơi sương dìu dịu, cảm giác mát lạnh vây bủa, cho người ta phấn chấn hẵn lên khi đến với công việc..

0 ll 03

Ô! Có những đường mòn nâu đất ngoằn ngoèo, dốc thấp, dốc cao khi ẩn , khi hiện bên kia những sườn núi xanh ngắt … Tự nhiên tôi nhớ đến mấy câu thơ trong Bích Câu Kỳ Ngộ:

…..

Cỏ lan lối mục, rêu phong dấu tiều. 

Một vùng non nước quỳnh-giao ,   

Phất-phơ gió trúc, dặt-dìu mưa hoa…..  

Lòng tôi bỗng xuyến xao khi tìm lối đi, về của những chú bé chăn trâu, của những cô sơn nữ quấn sà-rông, chúi mình theo từng chiếc gùi xếp đầy bầu nước, được lấy từ dưới suối lên, hay của những chàng trai vai vác sà-gạc ngày ngày lên nương.. nhưng những lao nhọc ấy không làm mất đi nét hồn nhiên và tính mộc mạc của con người nhỏ bé trước thiên nhiên kỳ vỹ.

Bản làng không thơm tho mùi cây trái bởi gia súc, gia cầm thả rong nên quanh mỗi căn nhà nhỏ không có mầm sống của rau xanh…vì những bà bầu bụng phệ ủn ỉn… miệt mài ủi đất cho bầy con chí chóe, lít nhít chạy theo sau…Chẳng biết chúng kiếm được gì trong bùn, đất mà cái đuôi cứ vui vẻ quay tít, không ngừng vẽ những vòng tròn trong không gian?

Đến với bản làng tôi bắt gặp rất nhiều vòng tròn :

Này là : Đôi mắt của trẻ con khi nhìn thấy người lạ bất ngờ xuất hiện, chúng mắc cở, túm tụm, núp vào nhau, gương to đôi mắt xoe tròn, đen láy tò mò nhìn chúng tôi.

Nếu Nguyễn Du ca ngợi Thúy Vân: “Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” thì tôi cũng ngẩn ngơ bởi những khuôn mặt bầu bỉnh, màu da bánh mật, hàng lông mày không tỉa nhỏ, đôi mắt cũng đen tròn vừa thẹn thùng, vừa tinh nghịch quan sát chúng tôi! Rồi cười giòn tan khi chúng tôi có một sự đồng cảm nào đó với họ.

Này là những cụ bà ùi cháu sau lưng, nhưng đôi cánh tay vẫn uyển chuyển sàn sẩy, mà thân hình không đong đưa, lại là nơi bình yên cho giấc ngủ trẻ thơ. Họ hay bẽn lẽn, có khi móm mém cười với chúng tôi,với nụ cười mang hình chữ o thật đôn hậu!

Tôi nhớ cả những người đàn ông đôi mắt căng đầy đăm chiêu, chất chứa nỗi bất an của cuộc sống có quá nhiều bất trắc bởi thiên tai, địch họa và những chính sách bất cập mà với thân phận của những người dân thấp cổ bé họng, họ đành cam chịu….

Nghèo nàn, lạc hậu có thật đáng sợ không? Từ trong sâu thẳm lòng mình, tôi thật xót xa khi nơi đây đời sống tinh thần thật thiếu thốn. Tôi ước gì có một giáo sỹ nào đó về ở đây, chung cùng với bản làng. Chắc rằng cuộc sống của bà con sẽ được nâng đỡ hơn lên.

Tạm khép lại du ký, bây giờ ngôi đây, trong căn nhà nhỏ ấm áp của mình, tôi nhớ về những dãy núi như muốn vươn cao hơn trong nắng, hoặc những thung lũng tràn ngập sương mù, và những liếp nhà thấp lè tè, nhả những lọn khói lam cả trời chiều.

Tôi nhớ cả mùi amoniac phảng phất trong không gian trường học, nơi tôi đến dạy nghề và tạm nghỉ ngơi trong mấy tháng hè, mà những bầy Dê hiền lành, nhút nhát, ngày ngày vắt vẻo cheo leo trên vách núi kiếm ăn, đêm về không có chuồng ngủ, nên rủ

nhau vào tránh gió mưa, ở bất cứ nơi nào không có người cư ngụ, rồi rắc đầy nước giải và những viên phân tròn vo, đen tuyền.

Ôi! Ngôi trường chúng tôi ở tạm, (cùng chung với một đội thi công, bảo dưỡng cầu đường) đang bị khóa nước máy, (vì nhà trường không đóng tiền nước), nên chiều chiều chúng tôi theo những anh chị em công nhân cùng đi “tắm tiên” cách nơi ở 3km. Nước suối không được trong, và khu vực tắm lắm lúc có vắt, nên với chúng tôi, đi tắm tiên quả là vui nhưng cũng nhờm nhợn…

Thật thương! Ngôi trường tiểu học không đủ tiện nghi học tập cho học sinh vùng sâu, nằm chơ vơ trên ngọn đồi, không có tàn cây lớn chắn gió, nên đêm đêm gió từ thung lũng cuống lên, lồng lộng, ào tới, xoáy vào mái tôn kêu ken két , hoặc có khi đánh phần phật, phần phật vào một bộ phận lỏng lẻo nào đó của ngôi trường… và Gió cũng va vào những ô cửa kính không được dán silicon kỷ lưỡng, nên cứ kêu tanh tách, tanh tách… Những âm thanh hổn tạp ấy, như tiếng thét gào của thiên nhiên đang phẩn nộ trước sự tàn phá của con người vào lòng đất mẹ. Khiến chúng tôi thao thức, và mất đi cái thú lắng nghe tiếng côn trùng trong đem thâu.

Nhưng chẳng sao! Hằng đêm tôi vẫn nghe NGHE TIẾNG MUÔN TRÙNG của nhạc sỹ Trinh Công Sơn vọng lại trong tâm thức của mình đó thôi:

Đêm nghe gió tự tình 

Đêm nghe đất trở mình  vì mưa  

Đêm nghe gió thở dài  

Đêm nghe tiếng khóc cười của bào thai  

Nghe trăm tiếng ngậm ngùi  

Nghe lăng miếu trùng vây  

Nghe xa cách cuộc đời  

Nghe hoang phế cạnh đây  

Xin trên những đường dài  

Cho nghe bước rộn vui  

Xin trên những nụ cười  

Còn rạng rỡ mặt trời  

Đêm nghe gió than hoài  

Đêm nghe lá đưa lời hàm oan 

Đêm thân xác mịt mùng  

Đêm nghe tiếng muôn trùng đẩy đưa  

Tôi có kỷ niệm buồn nhưng thật đáng yêu với bài hát này và trong những đêm mưa gió tơi bời giữa vùng sâu, có những khoảnh khắc tâm hồn mình chìm xuống, sâu lắng, tôi cảm thấy thật thấm thía khi được trãi nghiệm với từng giai điệu trong bài hát này. Tôi muốn thắp nén hương trầm , để tưởng nhớ NS Trịnh Công Sơn biết bao! Tôi chợt nhận ra mình có nhiều duyên nợ với đồng bào dân tộc…và tôi hiểu nơi nào có tình yêu thương thì nơi đó có mùa xuân và mạch sống sinh sôi, nẩy nở. Tôi yêu bản làng dân tộc, vì nơi đó tôi có những vòng tròn đáng yêu. Ơi, Tôi muốn hiến tặng cho bản làng dân tộc trái tim căng tròn nhiệt huyết và tình yêu của mình.

Ước gì… 

Xin trên những đường dài 

Cho nghe bước rộn vui  

Xin trên những nụ cười  

Còn rạng rỡ mặt trời  

Lê Liên 

( ĐàLạt, Tháng 08/2014)

0 ll 02            Ảnh: Nguồn internet

Có 8 bình luận về VÒNG TRÒN ĐÁNG YÊU

  1. Hoành Châu nói:

    Thật là một người có tâm hồn nghệ sĩ rất dễ bị kíck động nhưng  bản chất lạc quan yêu đời yêu người muốn xây dựng lại làng xã đơn sơ mộc mạc nghèo nàn thành xã hội tốt đẹp hơn từ vật chất đến tinh thần. Thật đáng quí biết chừng nào ! Lê Liên thương mến, ngay đến bây giờ , những đêm nào khó ngủ  chị vẫn thường lướt qua điệu hát “Nghe tiếng muôn trùng ” TCS để tìm lại sự quen thuộc ,,,rồi tự dìu mình vào giấc ngủ khó tìm , Chúc em sáng tác mạnh . Hoành Châu

  2. Phú Thạnh nói:

    Chỉ từ những vòng tròn rất bình thường dân giả như đôi mắt trẻ thơ , cái miệng móm mém nhai trầu của bà cụ cho đến cái đuôi heo quơ tròn thậm chí đến những viên phân dê tròn vo…Lê Liên đã có những nhận xét rất dí dỏm về những VÒNG TRÒN ĐÁNG YÊU . Huống chi trong bài GIAO CẢM TRONG THƠ HB& T  hay TÂM TÌNH VỚI CHA  nhà bình luận thơ văn LL đã cho ta thưởng thức những đường nét độc đáo sâu sắc..trong ý tưởng….”Mong rằng trước lạ sau quen./ Lê Liên dung mạo trắng đen thế nào./ Để mai gặp mặt hỏi chào / Xin đăng một tấm hình màu, cám ơn…”.

     

  3. Nguyen Thi Hanh nói:

    Bài viết phản ánh một tâm hồn thơ – nhạc – họa , một trái tim nhân hậu đáng quí , một góc nhìn lạ về sự vật , cuộc sống quanh ta . Tôi ấn tượng về bạn Lê Liên.

  4. Nguyễn Hồng Ẩn nói:

    Tiếp lời Hoành Châu, Phú Thạnh, Nguyễn Thị Hạnh, tôi chỉ viết rằng : mừng cho trang nhà có thêm một cây viết độc đáo.

  5. Lê Liên nói:

    Cảm ơn quý anh chị Hoành Châu, Phú Thạnh, Nguyễn Thị Hanh đã đồng với Liên rất nhiều.

    Liên rất thích đi lang thang, Ngày xưa còn trẻ thì cùng Ăn, cùng Ở, cùng Làm và cùng Nói tiếng của đồng bào mình. Bây giờ có tuổi rồi thì chỉ xin cùng nói thôi. Nhưng khổ nổi “Học tới đâu quên tới đó” chỉ nói được những gì ngày xưa mình đã học còn sót lại thôi!  hic..hic…

    Mỗi khi đi đâu đó Liên lại viết, những bài viết của Liên rất thực tế, không hư cấu.

    Liên Yêu tất cả mọi người! Liên yêu trang web của các anh chị, thật hiền hòa, dễ thương. Thế là đủ cho mình thở,  đi, viết, vẽ chi chi đó rồi!

    Mến chúc cả nhà có nhiều cảm hứng và thật An Vui trong cuộc sống.

    Thân ái,

    Lê Liên

     

     

  6. Trịnh Thị Như Thuỳ nói:

    Xin được “ké” nguyên xi với  nhận xét của chị Nguyễn Thị Hạnh về  NHỮNG  VÒNG TRÒN ĐÁNG YÊU . Và tác giả Lê Liên ơi, nếu “văn chính là người ” thì qua bài viết trên, bạn đã được tất thảy chúng tui yêu mến …(Hi!hi! )

  7. Phan Luong nói:

    “vòng tròn đáng yêu ” một ý tưởng ngộ nghĩnh về hình ảnh của những vòng tròn mà ta thường bắt gặp trong cuộc sống.Những đôi mát tròn xoe của các em bé, cái miệng nhai trầu bỏm bẻm …Lê Liên đã diễn tả rất sinh đông , lôi cuốn .Cứ tưởng chừng như chính ta là người đang bắt gặp vậy.

    Rất ngưỡng mộ và rất trân trọng

  8. Lê Liên nói:

    Mến chào các bạn  Hồng Ẩn, Như Thùy, Phan Lương.

    Liên rất vui, cảm động về  những comments của các bạn dành cho Lê Liên. Đây chính là động lực giúp cho Lê Liên viết được những gì mình quan sát , cảm nhận được từ cuộc sống.

    Tối qua, Lê Liên có mon men vào trang Thơ , văn của các anh chị, kịp đọc một số bài, Lê Liên thấy vui lắm! Nhưng lại không có thời gian để viết cảm nhận. (Cuối tuần này Lê Liên có công việc Thiện Nguyện với Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân cho nên đành nén cảm xúc lại.  đến cuối tuần sau mới có tí chút thời gian cho việc viết lách, cảm nhận.) Lê Liên hy vọng giữa chúng ta có mối dây thân ái từ trang web nhà.

    Nếu có dịp, Lê Liên sẽ mang sương  mù  DaLat xuống ướp lạnh Vĩnh Long, vùng đất hiền hòa có nhiều bạn Văn của Liên  nhé! Liên rất yêu mến  trang web rất nhân bản này vì Liên có nhiều anh chị rất mộc mạc, đáng yêu, tràn đầy  đầy nhiệt huyết. Liên yêu quý tất cả các anh chị trong gia dình Tống Phước Hiệp.

    Thân ái,

    Lê Liên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác