RU ĐỜI HOANG TƯỞNG

Ngày đăng: 18/07/2014 08:34:33 Sáng/ ý kiến phản hồi (18)

khói sương - CopyTôi đã nghĩ đến điều này từ lâu lắm! Tôi muốn nói rõ với người ấy cũng từ lâu lắm rồi!

Chuyện xa xưa khi tôi là cô bé học trò mười ba, mười bốn tuổi. Người ấy là thầy dạy tôi những năm học TPH. Đơn giản theo cách nghĩ của tôi – thầy trò tôi giữ liên lạc nhau nhiều năm sau nữa thì thân nhau hơn, thỉnh thoảng tôi viết thơ thăm hỏi và sau này điện thoại, nhắn tin khi cần thiết, cũng có khi chỉ là đáp lễ. Thầy thường hỏi tôi về bệnh tật. Đôi khi trả lời tin nhắn, việc này mất khá nhiều thời gian và tôi cảm thấy vô cùng phiền toái nhất là đang giờ làm việc. Người nhắn tin cứ nhẩn nha, lan man những chuyện không đâu. Cái lối nhắc nhở với những câu hỏi bâng quơ làm tôi thấy phiền lòng. Và tôi trở thành người bất lịch sự không biết tự lúc nào….Tôi im lặng, lạnh lùng làm tiếp công việc, thậm chí xem như không hề có tin nhắn. Tiếng chuông điện thoại có thể làm cho ai đó bực mình, với tôi nó tha hồ nhảy nhót trên thang âm vui nhộn. Tôi không ngần ngại nhốt nó trong ngăn kéo nơi bàn làm việc… Lớp cũ TPH chúng tôi tìm nhau, tụ tập lại được gần hai mươi đứa trong vài năm trước. Nhân ngày 20/11 chúng tôi bàn nhau ghé thăm thầy. 38 năm xa cách, thầy trò tôi mới có dịp gặp nhau. Tháng ngày xa xưa ẩn hiện quay về. Thời áo trắng ai cũng lắm mơ nhiều mộng. Mưa nắng sân trường từng thổn thức lòng ai? Vài cô nàng lớp tôi  ngày ấy ấp ủ giấc mơ về thầy- thần tượng rực rỡ của các nàng! Dường như hôm đó thầy cố ý cho các bạn biết rằng tôi là người đặc biệt của thầy, đặc biệt như ngày xưa tôi là đứa học trò xuất  sắc của lớp ( theo nhận xét của thầy cô ). Thật bất ngờ, tôi cảm thấy không thoải mái lắm cho đến ngày thầy ngỏ lời với tôi. Ôi, lại một trái tim trao không đúng chỗ! Ảo tưởng rằng hôn nhân tuổi xế chiều là bờ bến bình yên hạnh phúc có thể cũng tệ hại không kém thời trẻ hì hục đuổi theo ảo vọng. Tôi từng nói nhiều lần về quan niệm sống, về sự chọn lựa tự do của mình. Tôi không thích bất cứ sự ràng buộc nào của người đời. Như có lần tôi đã nói… Tôi đi tìm tôi. Tôi đi tìm tôi suốt đời. Tôi hiểu tôi muốn gì, tôi cần gì ở cuộc đời này. Và quan trọng hơn hết tôi biết mình là ai. Tôi chỉ là bụi đất giữa mảnh đất đời cằn cỗi, là hạt cát nhỏ náu mình trong sa mạc đời mênh mông. Mênh mông, lạc lõng đến nỗi tôi cần Tình Yêu đích thực cho đời mình. Và tôi đã bắt gặp Tình Yêu của mình sau bao năm vất vả, mệt mỏi kiếm tìm….Hạnh phúc của tôi đơn sơ trong từng phút giây thực tại, không bịn rịn quay gót về quá khứ cũng chẳng mơ màng hứa hẹn ở tương lai.

Nhỏ bạn từ nước ngoài về đi uống cà phê với cô bạn ngồi cùng bàn thời đi học. Nhỏ bạn ngạc nhiên hỏi “ Sao Tâm nói thầy T.yêu nó, nó nhường tình yêu lại cho mi. Cả lớp ai cũng biết thầy T. thương nhà mi mà! Ta ngạc nhiên vô cùng! ”. Biết nói sao, tôi cười trừ…Ừ thì mỗi người đều có quyền tưởng tượng, thêu dệt những hình ảnh đẹp đẽ vô căn cứ cho riêng mình…Làm sao hiểu nỗi chỉ một nụ cười bình thường, một tia nhìn rất đỗi bình thường không chút tình ý cũng trở nên rạng rỡ đặc biệt như lời tỏ tình dành riêng cho người suốt một đời nuôi ảo mộng!

Thỉnh thoảng tôi về Cần Thơ thăm lại chốn cũ và bạn bè. Cũng có khi tôi về vì thèm không khí tĩnh lặng của nhà thờ, vì mải nhớ vạt nắng chiều vàng óng hững hờ buông xuống nhánh sông dài lặng lẽ trôi về Phong Điền. Tôi thường nghỉ lại trong khuôn viên nhà thờ. Ở đó tôi tự do theo ý mình. Tay nắm cửa phòng tôi treo lủng lẳng khi thì hai trái bắp, lúc thì bánh bò bánh tiêu, cam sành, chuối chiên, chuối nướng… Toàn những món ăn vặt tôi thích. Tôi thừa biết là quà của ai nhưng lòng vẫn thản nhiên, vô tư như bản tính xưa nay của tôi. Ông khách thật lòng hỏi “ chị không nghĩ có người quan tâm mình à? ”. Tôi cười thoải mái “ Chỉ biết trước cửa phòng mình là dành cho mình rồi. Thắc mắc nghĩ ngợi làm gì cho cuộc đời thêm rối rắm!”. Chủ nhân món quà biện bạch rằng mua quà cho má sẵn mua luôn cho khách! Đính chính làm gì chủ nhân ơi!… Giả sử có anh chàng nào thủ thỉ, thầm thì rót mật vào tai tôi “ anh yêu em, anh sẽ cưới em….” tôi còn chưa vội tin và có lẽ cũng khó mà tin! Có phải tôi quá cẩn trọng hay đa nghi thái quá chăng? Tôi có không ít bạn vong niên thương quí nhau như bạn vàng. Tôi chưa bao giờ cho phép mình nghĩ đó là tình cảm nồng nàn đặc biệt cho dù chỉ là phút giây mơ mộng…

Sinh nhật tôi năm ấy rơi vào một ngày mưa rả rich. Trời lạnh giá như mùa đông vì ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới. Tôi nghỉ tạm ở nhà thờ miền quê, sáng mai vào vùng xa xôi khám bệnh. Có tiếng gõ cửa phòng nhè nhẹ.  “ Chúc mừng sinh nhật! ” vang lên khi cửa vừa mở, bất ngờ hơn nữa là một ổ bánh nhỏ, lẵng hoa hồng xinh xắn cùng hai ngọn nến vàng lung linh. Sinh nhật chỉ có hai người. Hai con người lặng lẽ, đầy ắp niềm vui. Hai con người chan chứa tình yêu. Cảm ơn cuộc đời, tạ ơn Chúa cho chúng tôi gặp gỡ, yêu thương nhau như anh em một nhà. Tôi nhìn cuộc đời với đôi mắt trẻ thơ. Tôi yêu thương người thân, bạn bè cũng với trái tim rất trẻ thơ. Tôi không cho phép mình suy diễn, mơ tưởng viễn vông khi chỉ dựa vào một vài hiện tượng bình thường trong cuộc sống. Đừng ảo tưởng về một tình yêu, một hạnh phúc quá ư dễ dàng như vậy. Tình yêu thật sự có lẽ chỉ có một trong đời, thậm chí là duy nhất. Những cái na ná như tình yêu thì muôn hình vạn trạng luôn hiện diện, chực chờ…và giây phút xao lòng nào đó ta chợt ngộ nhận là tình yêu! Ta ôm ấp nhiều mộng tưởng lớn lên theo tháng ngày và vô tình ru đời mình trong hoang tưởng!

THANH THỦY (NK78)

 

0

Có 18 bình luận về RU ĐỜI HOANG TƯỞNG

  1. NGUYEN TUYET nói:

    Thanh Thuỷ mến!  Bài viết cuả bạn rất là hay,  cái suy nghỉ , cái quan điểm chắc nịch cuả  bạn, làm NT rất khâm phục.  Cái phán xét cuả bạn thiên về lý trí, rất là bản lỉnh. Có lẽ “Điều kiện ắt có và đủ”  chưa đủ thuyết phục,  chưa làm rung cảm trái tim yêu cuả bạn (?) Bạn đã thấy cái khe hở nhỏ cuả người ta, nên bạn cẩn trọng là đúng thôi, cũng có thể, cái ngỏ lời quá đổi muộn màn, không thể làm nóng trái tim  cuả bạn, cũng có thể tuổi tác không phù hợp, hoặc hai ngươi không cùng chung 1 hướng.. Chúc bạn luôn vui với công việc, dồi dào sức khoẻ và hạnh phúc.

    0
  2. nguyễn thị đức tính nói:

    Đọc bài của Thanh Thuỷ, cảm thấy rất giống với tâm trạng mình cũng như bao cô học trò ngày xưa , luôn thấy Thày là một thần tượng rực rỡ. nhưng mình chỉ muốn giữ mãi hình tượng đẹp đó trong ký ức.

    0
  3. Nguyen Thi Hanh nói:

    Có lẽ tôi cũng thuộc vào tạng người , nhóm người có  lối cảm nhận, suy nghĩ , diễn đạt về tình yêu na ná như em – Thanh Thủy.NK 78 – rằng : “tình yêu thật sự có lẽ chỉ có một trong đời…” ?!

    0
  4. Phi Rom nói:

    Thanh Thủy ơi! chị đọc rất nhiều lần bài viết của em (vì thích mà) cho chị PR khen một chữ  thôi rất ” tuyệt” một bác sĩ mà, tự chữa bệnh cho chính mình “cái bệnh hoang tưởng”, cái suy nghỉ  dù “cứng khừ” nhưng rất dạt dào tình cảm, tâm hồn thật trong sáng dịu dàng, rất đáng yêu.

    0
  5. Hoành Châu nói:

    Lại thêm một nhân vật quá sáng suốt khi luận về tình yêu,  phân tích bằng lý   trí thât tâm lý. Tới đây Hoành Châu lại nghĩ ‘ cái gọi là “dường như là tình yêu thì vô số kể trong khi  tình yêu đích thực thì rất quý hiếm,mong manh, Cảm ơn  bạn Thanh Thủy   đã nhiệt tâm cho các ACE  phân biệt được  đâu là cái chân đích thực của tình yêu ,,,,để tránh ru đời mình trong hoang tưởng. Hay quá vì nó quá thực tế Hihi

    0
  6. Thanh Thủy nói:

    Chị N.Tuyết ơi,

    Mỗi người đều có một quan điểm sống -theo em thì không có đúng cũng chẳng có sai ( ngoại trừ luân lý, đạo đức ). Ví như có người mải mê làm giàu, có người quên hết tuổi trẻ cống hiến cho khoa học…thì trong tình yêu cũng vậy. Không phải vì lời thổ lộ muộn màng hay vì chênh lệch tuổi tác mà chính vì con tim không cùng chung nhịp đập, chị à.

    0
  7. Thanh Thủy nói:

    Chị Đức Tính ơi,
    Xưa nay em chưa từng có thần tượng.Hầu như các bạn lớp em luôn xem thầy là thần tượng mãi đến nhiều niên học sau nữa.Thầy dạy văn chương rất hay, hiền lành…nhưng với em thì thầy cũng như các thầy cô khác.

    0
  8. Thanh Thủy nói:

    Chị Hạnh,
    Nếu chị từng có suy nghĩ như em thì em rất vui…Biết đâu có thêm được một người “khó tính” nữa chăng? (như em vậy!)

    0
  9. Thanh Thủy nói:

    Chị Phi Rom,
    Em tự thấy mình trong khuôn”cứng ngắt”, cái đầu tỉnh táo phân tích và nhất là trái tim vẫn nồng nàn yêu thương nhưng tiếc là tình yêu đó không riêng dành cho một ai.Có thể em đã hời hợt vuột mất, có thể do em không có ý định tìm.Điều đó chẳng có ý nghĩa gì vì em luôn thấy mình thật hạnh phúc. Hạnh phúc từng giờ, từng ngày trong công việc và cuộc sống.

    0
  10. Thanh Thủy nói:

    Chị Hoành Châu,
    Chị đừng suy nghĩ như em nhé…Nếu vậy thì còn gì nguồn cảm hứng cho thơ ca của chị? Đây chỉ là chút suy nghĩ của em về tình yêu và cuộc sống thôi.

    0
  11. Phong Tâm nói:

    Thanh Thủy, đọc bài nầy tôi có chút ngỡ ngàng vì xuất hiện thái độ khác hơn các bài trước, có phải nghề nghiệp có chút gì đó ảnh hưởng về mặt tâm lý, tình cảm hay nghiêng về tâm linh ? Thú thật tôi dốt về tâm lý phụ nữ, chỉ cảm nhận theo chiều suy nghĩ của mình. Phải chăng nghề của người chăm sóc bệnh nhân – Bs Thanh Thủy có trái tim nóng, cái đầu lạnh – Tình yêu tình cảm nồng nàn, phán đoán xử lý tỉnh táo, nên có nhiều trăn trở…Đọc xong bài nghe bi thương, hụt hẫng và trong lành, cách ứng xử…tôi có cảm giác lạnh. Cũng tội cho người! Xin đổi một chút câu thơ XD  “Người ta khổ vì cho không phải cách”! Chúc Thanh Thủy vui khỏe sáng tác dồi dào.

    0
  12. Thanh Thủy nói:

    Anh P. Tâm,

    Có lẽ một phần do nghề nghiệp, một phần do quan niệm sống của em anh ạ. Cho dù em có văn chương ướt át, trái tim yêu thương nhạy cảm ( cái đầu không đến nỗi lạnh, còn hơi âm ấm!) nhưng em chuộng sự chừng mực -gần như đó là bản tính của em. Cuộc đời này là nơi em rèn luyện nhiều thứ…. mong đoạt phần thưởng có giá trị tinh thần (tâm linh ) mà! Mọi người yêu thì cứ yêu, mơ thì cứ mơ đi nhé. Em thì ngại nhất câu ” người ta khổ vì lui không được nũa!”

    0
  13. Phi Rom nói:

    Thanh Thủy ơi!  người già hay nhớ về quá khứ, bà ngoại, má chị lúc còn sống tối ngày nhắc chuyện ngày xưa đôi khi người ta sống phải mơ mộng một chút cái thời oanh liệt vàng son…xem như cái niềm vui, giải tỏa được nổi lòng, mà cũng an ủi được cái tuổi xế chiều.

    0
  14. NGUYEN TUYET nói:

    Chị Thanh Thuỷ ơi , .. nếu vi lui không được nưã… hì hì … thì minh trở cờ biến họ thành  ” BFF ” sẽ nhẹ tênh và êm ru thôi. hì hì. NT rất thích cách hành văn cuả chị ” AWSM ” .

    0
  15. Một Lúa nói:

    Chào Thanh Thủy,

    Cách nay 8 năm, lúc mình còn trẻ (hihi). Mình có một thời gian khoảng hơn một năm bị mắc chứng hoang tưởng. May là nhờ “Bừng con  mắt dậy, thấy mình tay không”. Tay không mà không có gì còn đở. Tay không mà cầm cái gì, thì giờ đây rạc gáo rùi.

    Cám ơn bài viết.

    Lúa

     

    0
  16. HOA ĐĂNG nói:

    Thanh Thủy ơi!, ngược lai với huynh Phong Tâm thì cho phép tôi nhận xét khi đọc tới đọc lui bài viết của Thủy, một con người có trải tim lạnh trước tình cảm nồng nàn của người khác dành cho mình, sự cứng cỏi hiếm thấy của giới nữ, những người phụ nữ cần lấy đó để trân trọng mình, không yếu đuối, không dễ bị quật ngã trong vòng cấm địa.

    0
  17. Thanh Thủy nói:

    Chị Hoa Đăng,

    Có lẽ do hai trái tim lỗi nhịp, em nghĩ vậy. Không phải ai yêu mình thì bắt buộc mình phải đáp lại tình yêu đó. Em sống thật với chính mình, không lấp lửng… Có người ai thấy cũng cho là phù hợp với em nhưng em lại thấy mình chẳng có chút cảm tình với họ! Và em từ chối, thế thôi!

    0
  18. Thanh Thủy nói:

    Anh Một Lúa,
    Thật ra rất nhiều người mắc chứng hoang tưởng anh à.Em còn nhớ câu nói của Liep.Tolstoi “Người ta tựa như một phân số mà tử số là giá trị thật, còn mẫu số là giá trị mà người ta tưởng tượng là mình có. Mẫu số càng to thì giá trị của phân số càng nhỏ. Khi mẫu số là vô hạn thì phân số bằng 0”

    0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác