Xem tiếp

" />

NỖI NHỚ CỦA HOÀNG TRONG BƯỜNG

Ngày đăng: 27/10/2022 09:21:34 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Nhớ người yêu. Ai trong chúng ta cũng từng trải qua cảm giác này. Nhớ là sức mạnh của một mối tình, nhớ là giây phút chạm vào trái tim cũa hai kẻ yêu nhau. Bài thơ Nỗi Nhớ của tác giả Hoàng Trọng Bường cũng không là ngoại lệ của tình trường, nhưng cái nét duyên dáng cồn cào nhớ của tác giả thật bình dị, chân thật pha chút dí dỏm: “Nhớ hoài nhớ mãi nhớ không thôi… là lúc anh nghe nhớ quá trời…nhớ đêm, nhớ sáng, chiều cũng nhớ” những câu như thế này khiến cho người đọc sẽ không thể nào hoang mang về tình yêu của tác giả dành cho ai đó. Một cảm giác lãng mạn, vui vẻ trong hạnh phúc từ đầu đến cuối bài thơ. (Thu Vàng)

NỖI NHỚ 

Em ơi anh lại nhớ em rồi

Khi ấy bên ngoài phượng vẫn rơi

Nhớ quá những lần mình chung bước

Nhớ hoài nhớ mãi nhớ không thôi

Mỗi lần cánh phượng bỏ cành rơi

Là lúc anh nghe nhớ quá trời

Nhớ nụ cười em ngày hôm ấy

Bên dòng Hương nước lững lờ trôi

Phượng rơi thì phượng vẫn còn rơi

Nỗi nhớ theo hoa cũng rụng rồi

Hoa phượng lìa cành theo nỗi nhớ 

Nên giờ nỗi nhớ bỏ anh rơi

Sao lại đem mong  nhớ môt người

Khi mà người ấy chỉ người dưng

Nhớ đêm, nhớ sáng, chiều cũng nhớ

Như thể lúc nào cũng nhớ thôi!

HOÀNG TRONG BƯỜNG

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác