Xem tiếp

" />

HÀNH PHÁ NÚI CỦA NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

Ngày đăng: 25/10/2022 05:03:05 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Vừa hiện đại, vừa kì ảo, một chút cổ phong và thoáng nhẹ hương thiền… trong tâm thức thơ cùa nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm, một ngòi bút già dặn, từng trải khiến người đọc phải nghiền ngẫm nghĩ suy… (PT)

 

 

HÀNH PHÁ NÚI

Thẩn thơ bước dưới bóng hoàng hôn

Thấp thoáng nhà ai nghiêng mái rạ

Bụi mỏng tường xiêu con nhện vá

Cửa hờ gió lộng từ phương nào?

 

Mới hay cảnh đẹp như chiêm bao

Cỏ ống mọc cao sân quạnh quẽ

Tiếng nhóc nhen reo ngoài xó nhỏ

Đầy đưa tàu lá mọc sau hè..

 

Thiên nhiên kỳ thú lắng tai nghe

Chợt thấy trên đầu trăng đã mọc

Lẽo đẽo theo ta từ kiếp trước

Soi hoài nên áo bạc màu thêm

 

Bóng ai nghiêng xuống tóc giai nhân

Cửa khép ơ hờ trời đất tối

Ngơ ngẩn ngọn đèn mờ thắp vội

Nên chưa soi sáng được hồn cây

 

Bốn phương lồng lộng gió heo may

Lạnh buốt tiếng côn trùng lải nhải

Rượu chuốt khề khà không có đáy

Nhìn quanh chờ đợi chút hương bay

 

Mài nghiên. Mài nghiên. Người không hay

Mực hết rượu bồ đào đổ xuống

Vẽ. Vẽ.  Vầng trăng sầu vô tận

Vừa vỡ trên đầu ta tóc bay…

 

Hài rơm rơi mất trong cơn say

Chân đất lạnh lùng như lá rớt

Ngoảnh lại khung trời xanh thưở trước

Dột lòng chim nhỏ hót bâng khuâng

 

Cỏ khô đường nhỏ bước trăm lần

Cố nhân vẫn nằm trên tranh vẽ

Lủi thủi ngàn năm về lót ổ

Mái Tây mưa nắng nằm bơ phờ

 

Ngủ quên suốt tiết Đông lặng lờ

Tỉnh giấc thấy vườn xưa đã lớn

Cây khế ngọt ra hoa mấy khóm

Phấn vừa tung trắng bãi hồn xưa

 

Tiếng sương rơi xuống sau hè. Ta

Cất giọng ngâm bài hành phá núi

Rằng. Một chiều ngồi trong xó tối

Ấn quan treo ngoài cuối bìa rừng…

 

Áo gai kết dưới một đêm trăng

Tóc búi ngược làm người thiên cổ

Dong ruỗi nhạc vàng qua sơn lộ

Theo tin đồn tìm bóng sao xưa

 

Ngàn năm thơ thẩn khắp sông hồ

Rượu cạn mấy mươi bầu không đáy

Đêm cổ miếu nằm nhìn sương khói

Tượng thần rờn rợn nét phong ba.

 

Nhiều phen đồ bản trải sân nhà

Ghi bóng nguyệt ẩn trong núi đá

Cuộc Tây tiến hành trình vất vả

Ta văn quan núi cứng hơn tay !

 

Suốt ngàn năm mươi kiếp đổi thay

Trời Tây nguyệt vẫn sầu hun hút

Đêm cổ miếu đêm dài khôn siết

Lá đa vàng quét đốt hôm qua…

 

Trắng đêm mài mực dưới nghiên xưa

Tưởng tượng khách đi vào hốc núi

Lật đồ bản bút làm ngọn đuốc

Soi từng đường điêu khắc trong tranh

 

Rồi hôm qua trăng mới trôi ngang

Lừng lững bay khỏi lòng núi nứt

Mực hết, rươu thắm vào nét bút

Đẩy vầng trăng trở lại không gian…

 

Rượu bồ đào lại đổ chứa chan

Ta nắc nẻ ngâm vang thơ cổ

Hành phá núi. Bút vàng. Rượu đỏ

Ấm lòng cho khách ngủ đêm nay.

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM  1974

(Thi tập  TỔ ẤM 1988)

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác