Xem tiếp

" />

BẤT CHỢT GIẬN MÌNH CỦA NGÔ VĂN CƯ

Ngày đăng: 21/10/2022 08:12:18 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Tôi thích bài này của Ngô Văn Cư ngay sau khi đọc qua lần đầu, có lẽ tôi thích vì những lời tâm tình trầm lắng, chân thực của bài thơ. Ở tuổi U70, không còn quay quắt với thời cuộc, thế cuộc, người ta trở nên ” hiền” – tâm lắng, lòng thanh, trí viễn.(Nam Thi)

BẤT CHỢT GIẬN MÌNH

Có một tiếng gì rơi rất khẽ

Như thả vào đêm một sợi buồn

Hay có đóa hoa nào bung nhụy

Cựa mình nghiêng rót một làn hương

Bỗng nhiên tự thấy mình mâu thuẫn

Dâu bể nên ai chẳng lạc đường!

Nhiều lúc thấy mình thành khách lạ

Quê nhà mưa gió chạm niềm đau

Áo sờn xa ngái câu no ấm

Đêm dài trôi giữa giấc chiêm bao

Chợt nghe có tiếng gà gáy sớm

Hoa cỏ thì thầm lời yêu nhau.

Cho tôi uống cạn trăm năm tuổi

Trả hết trăm năm chẳng nợ nần

Dẫu ai sướng khổ ai cười khóc

Rốt ráo rồi ai cũng có phần!

Muốn thả đời mình vào cuộc thế

Mặc chuyện lênh đênh giữa cõi trần.

Cứ lấp liếm những điều sai đúng

Day trở lòng mình chuyện đúng sai

Mặt trời cần mẫn không hai mặt

Trưa đứng chiều nghiêng bóng đổ dài

Bất chợt giận mình không đủ tỉnh

Loanh quanh vụn vặt chuyện bi hài!

NGÔ VĂN CƯ

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác