Xem tiếp

" />

ĐỌC TƯỞNG NIỆM MỘT DÒNG SÔNG của HOÀI HUYỀN THANH

Ngày đăng: 8/09/2022 11:26:38 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Ai trong cõi người cũng có một tình yêu đầu đời. Mối tình ấy bao giờ cũng đẹp trong ngần như pha lê, cảm giác e ấp muốn nâng niu, gìn giữ có khi quá vô tình làm vuột mất bởi thời gian chẳng chờ đợi ai.

Khi trưởng thành, ngồi ôn lại thước phim dâu bể đời người, chợt “nhớ về” thì ra ngày ấy do vô tình đánh rơi một mối tình đẹp trinh trắng như thời mới lớn lắm bỡ ngỡ, thậm chí sợ sệt chạm một bàn tay khác phái đáng yêu, lòng luyến nhớ khôn nguôi. “Tôi tìm tôi trên dòng sông ảo ảnh/ chấp chới cánh cò tình cũ như mơ” làm sao mà thực nữa khi mọi sự đã trôi xa cả gần đời người đi qua. Thế hệ chị ngày ấy tình yêu thơ mộng nhưng mấy khi tự nhiên như thời đại bây giờ.

Nhà thơ Hoài Huyền Thanh cũng không ngoại lệ. Một ngày thong thả trở về bên sông xưa, khung trời kỷ niệm cũ, thời gian ấy làm chị xúc động, chao ôi, một thời hoa mộng biết tìm đâu hỡi người xưa của ta ơi? “Đau điếng lòng nước triều dâng, có lẽ/ xô dạt lục bình tím cả trời thơ”

Nỗi nhớ cứ chòng chành mộng mị trôi theo con sông kỷ niệm, niềm hoài vọng cũ lại dâng cao trong lòng theo tà áo trắng nữ sinh ai bay làm con tim tưởng chừng lạnh nguội dấy lên cung bậc rung động thuở đầu đời như đùa cợt với mình thời ngô nghê thuở học trò hoa mộng đáng yêu làm sao.

“Mây trắng trời xanh chòng chành nỗi nhớ/…Gió cợt đùa tà áo trắng nào bay”

Sự hồn nhiên, khờ khạo lẫn thơ ngây ngày xưa dường như ai cũng hiếu. Một ánh mắt xưa – cửa sổ tâm hồn của N đã mở sao M mãi vô tình, hờ hững cùng bè bạn đùa vui cùng té nước, trách ai bây giờ? Có chăng trách em sao quá vô tình!

“Ánh mắt ai trao lời chưa dám ngỏ/ tôi hững hờ mãi té nước đùa dai”. Một liều thuốc đắng của bè bạn ngày xưa bảo thế, nhưng chị nào có hiểu gì, mãi lơ đểnh hồn nhiên vui đùa!.

Một ngày, chợt nhận “bức tâm thư” của người xưa để lại trao tận tay chị, Chao ôi! Hạt lệ muộn màng bỗng nhiên đã nhỏ xuống thành thơ khóc cuộc chia ly không báo trước và tiềm thức đã thức dậy lại, con tim đã nhận ra, may thay còn có dịp linh viếng có lẽ người xưa cũng an lòng bởi “âm dương đồng nhất lý”. Thì ra cuộc biển dâu đời người của “chuyện tháng tư buồn không dễ phôi pha” đã làm cho con tim “vui trở lại” cùng với nỗi buồn đưa tiễn mãi giằng xé lòng đau, bởi biết mình trong cuộc”. Sao niềm vui chưa được tày gang anh đã vội “buông tay” để lại trong lòng nhà thơ nữ Hoài Huyền Thanh sự luyến tiếc, luyến nhớ khôn nguôi. Giá như cuộc trùng phùng sớm hơn thì hay biết mấy.

Mỗi đời người có mệnh số riêng, ấy là vô thường, làm sao có thể cưỡng cầu được. Như vậy cũng vui khi còn gặp lại người xưa với kỷ niệm vẫn đầy ắp mến thương, có lẽ hai người ai cũng trân trọng mang theo, nhất là người còn tiếp bước trên hành trình trần gian.

Dẫu năm tháng giữa dòng đời xuôi ngược

Nhớ mãi đôi mắt buồn ngày ấy giữa dòng sông”

Một tưởng niệm rất nhân văn đầy cảm xúc lẫn cảm thông.

 

Ngã Du Tử

 

TƯỞNG NIỆM MỘT DÒNG SÔNG

* Tưởng nhớ N

Tôi tìm tôi trên dòng sông ký ức

bao nhiêu năm kỷ niệm chẳng phai mờ

tôi tìm tôi trên dòng sông ảo ảnh

chấp chới cánh cò tình cũ bơ vơ

 

Tôi trở về ngắm lại bến sông xưa

chiều u uẩn tiếng vạc sành mấp mé

đau điếng lòng nước triều dâng, có lẽ

xô dạt lục bình tím cả trời thơ

 

Tôi tìm tôi trong mộng mị bơ phờ

mây trắng trời xanh chòng chành nỗi nhớ

trên mạn thuyền lắt lay mùa nước đổ

gió cợt đùa tà áo trắng nào bay

 

Tôi tìm tôi quanh quẩn mãi hôm nay

tiếc ngày cũ ngây thơ khờ khạo quá

ánh mắt ai trao lời chưa dám ngỏ

tôi hững hờ mãi té nước đùa dai

 

Viên thuốc đắng như thần dược trao tay

vẫn chưa hiểu sao bạn bè bảo thế

vẫn liến thoắng ghé thăm vui chuyện kể

vẫn nồng nàn một tình bạn thơ ngây

 

Chưa bao giờ bàn tay nhỏ cầm tay

chỉ lắc lắc – uống cho mau khỏi bệnh

chỉ vậy thôi! Chỉ vậy thôi! Lơ đểnh

có đâu ngờ tâm bệnh bạn buông tay

 

Ngày đưa tiễn đọc tâm thư chợt hiểu

vô tâm vô tình tưởng tiếc người ơi

đời dâu bể bạn bè đi tứ xứ

chuyện tháng tư buồn nào dễ phai phôi

 

Mấy mươi năm từ diệu vợi xa xôi

trở về dòng sông tưởng niệm mối tình đầu

trở về dòng sông giằng xé nỗi đau

dù không biết- M vẫn là người trong cuộc.

 

Dẫu bao năm tháng giữa dòng đời xuôi ngược

Nhớ mãi đôi mắt buồn ngày ấy giữa dòng sông.

hoàihuyềnthanh

  1. 4. 2022

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác