ĐÊM TRỜI TRỞ GIÓ CỦA ĐÀO NGỌC CHƯƠNG

Ngày đăng: 12/10/2020 08:58:13 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Tôi thảng thốt vì vầng trăng màu đỏ , tôi mơ hồ ký ức khi trời trở gió trong đêm. Trăng đỏ hiếm hoi cùng gió trở đêm nay như trả lại cho tôi bao nhiêu tâm sự vùi sâu, vùi sâu và yên ngủ trong trái tim bơ vơ và tâm hồn lạc lối như từ lâu lắm. Rồi cảm giác rưng rức như kiến bò trên da thịt càng làm niềm thương nhớ một thời da diết thiết tha . Uống từng giọt thơ lạ của một thi sĩ tôi chưa quen mà thấy có tôi trong đó , đồng một nổi niềm , đồng lời tâm sự của một lữ khách trần gian , của một Lưu Nguyễn lạc mất nẻo về thiên thai chốn cũ.(NNH)

ĐÊM TRỜI TRỞ GIÓ

Tự nhiên tôi muốn thấy biển

Quê nhà tôi

Những hạt cát lóng lánh và em ở thật xa

Chạm vào những sợi nắng lung linh cảm giác của người đang say

Biển tràn lên lời thầm thì những đêm trăng

Rất đỏ

Tôi với tay vào lãng quên

Không thể cưỡng nổi niềm đam mê đi một mình

Chạy một mình

Hét lên một mình và lăn ra với sóng

Em muối mặn trong câu ca dao xưa

Đã lặng lẽ

Tự nhiên tôi muốn thấy biển

Quê nhà tôi

Nỗi nhớ và niềm mong đợi như kiến trên da thịt

Lục xục tìm đầu sợi tơ

Cuốn tôi lại gói tôi vào trong kén

Và em đong đưa một lời ru

Một lời ru không có giấc ngủ

Trời trở gió đêm đêm như sóng

ĐÀO NGỌC CHƯƠNG

 

0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác