Vọng một tiếng đờn của Trúc Linh Lan

Ngày đăng: 22/01/2017 09:38:15 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Tôi người xa quê hơn nửa vòng trái đất, những ngày vào xuân khi tuyết phủ trắng những nẻo đường, không hoa đào, hoa mai…tình quê vời vợi…Chợt bắt gặp nơi đây “Vọng một tiếng đờn” từ một tâm hồn đồng cảm ” Vọng cố hương da diết vọng quê nhà. Thời gian ngậm ngùi bạc phai mái tóc..Chiếc lá cuối đời…nguồn cội nơi đâu”. Cám ơn nhà thơ Trúc Linh Lan.(Ptt)

 

vong 1 tieng đanVỌNG MỘT TIẾNG ĐỜN

Người xa quê nhớ một tiếng đờn

Câu tài tử vọng miền cố xứ

Nơi có mẹ già có bến sông nắng dội

Có con đò tím ngát cuối hoàng hôn

 

Người xa quê thèm gỏ nhịp song loan

Buồn đứt ruột đêm hoa cau ngan ngát

Con vạc thả ngang trời tiêng kêu lưu lạc

Khúc đờn kìm nước mắt bỗng mưa rơi

 

Người xa quê tết đến muốn quay về

Bao khốn khó xứ người ai hiều được

Nhớ khói đốt đồng, nhớ hương gạo mới

Món canh chua nấu bần, món cá sặc kho khô…

 

Người xa quê mơ giấc ngủ thương hồ

Bồng bềnh sông nước ráng chiều ấm áp

Con sẻ trên đồng ngậm sắc vàng tháng Chạp

Cu đất gọi bạn tình no ấm một mùa hoa

 

Vọng cố hương da diết vọng quê nhà

Xang, xừ líu…nghe rưng rưng muốn khóc

Thời gian ngậm ngùi bạc phai mái tóc

Chiếc lá cuối đời !

Nguồn cội nơi đâu!

Trúc Linh Lan

 

 

0

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác