Xem tiếp

" />

Một thời muối quẹt, mắm kho

Ngày đăng: 8/08/2014 02:54:17 Chiều/ ý kiến phản hồi (8)

241276-RuCon Một thời muối quẹt, mắm kho

Một thời muối quẹt, mắm kho

Lửa rơm hơ tiếng ầu ơ dí dầu

Một thời xa mút cần câu

Quẩy đuôi cá lội biết đâu mà dò

Một thời bên mẹ tròn vo

Vòng tay, hương tóc mùi tro phả hồn

Vuột đi…Một cõi thăng trằm

Xa lơ xa lắc vói tầm mẹ mong

Bây giờ ngồi gậm mông lung

Muối tiêu rắc rát trên lưng vở đời

Đôi khi kêu tiếng mẹ ơi!

Khỏ đôi đủa dội những lời ca dao

Đói lòng tay quẹt mắt lau

Mẹ ơi! Con sắp qua cầu tử sinh

Vẫn còn nhớ mẹ như in

Mắm kho, muối quẹt mà tình…Mẹ ơi!

Huỳnh Tâm Hoài

Mùa Lể Vu Lan năm 2014

 

Có 8 bình luận về Một thời muối quẹt, mắm kho

  1. Phan Luong nói:

    Mẹ luôn là người phụ nữ tuyệt vời nhất.Yêu chồng , thương con .Sự cơ cực ,nhọc nhằn của một thời muối quẹt ,mắm kho ,mẹ luôn thắt lưng buột bụng để nuôi con khôn lớn.Ngày nay concoong thành danh toại thì mẹ ở đâu mẹ ơi!Sự nhớ thương ,tiếc nuối của HTH đã làm cho người đọc nao nao một niềm thương nhớ mẹ

    • tamhoai nói:

      Trên thế gian nầy người mẹ cho dù ở nơi đâu cũng luôn tuyệt vời…!Tuy nhiên người mẹ Việt vì sống trong hoàn cảnh đất nước nhiều biến động nên cơ khổ -gian nan luôn là gánh nặng trên đôi vai mẹ.Trái tim của mẹ chỉ cho đi nhiều mà chỉ nhận một chút ít nhỏ nhoi cho mình.Thời gian cơ khổ muối quẹt, mắm kho đã là dấu ấn, đã là niềm tự hào đã nuôi ta lớn, đã dạy ta khôn để bước vào đời.  Hương mặn mòi tình nghĩa đó luôn là nỗi nhớ nhắc ta nên  đứng thẳng lưng làm người Trung-Hiếu để không phụ lòng MẸ.HTH

  2. Hoành Châu nói:

    Hoành Châu đã từng sống trong những ngày này    ,,  sau  biến cố đất nước ,   nhìn rõ , hiểu rõ để dấn thân .Chỉ có mẹ mới nhìn thấy rõ tận đáy nồi cơm , thà nhịn một chút cho con được no lòng, mẹ chịu đựng hy sinh  tất cả , cái nghèo càng  kéo dài  mẹ  càng khô héo tấm thân   đáng thương ,  Hoành Châu  thấm thía quá rồi, hỡi ơi !một thời  tưởng như mình không thể vượt qua  ! Cảm ơn lời thật  của anh  Tâm Hoài Rất mến .Em Hoành Châu.

     

    • tamhoai nói:

      Khi còn là một học sinh con nhà nghèo…Tôi biết thế nào là sự cơ cực của một gia đình nghèo.Mẹ gánh cơ hàn, cha gánh gian nan. để anh em chúng tôi có cơ hội ngồi trên băng ghế nhà trường.Khi chúng tôi lớn lên, như cánh chim mỗi người bay đi một hướng.Tôi vào đời.Tôi vào cuộc chiến.Cuộc chiến tàn.Tôi là người ngã ngựa.Lúc nào.Ở đâu.Má tôi cũng luôn tìm tới …với lon mắm ruốt kho, với muối tiêu xả ớt, với một nhúm đường…những thứ ấy đã làm tôi vượt qua cơn đói,vượt qua gian khổ.Hình ảnh Má lội bùn sình qua cánh đồng nước mặn Năm Căn đến ngồi vuốt tóc tôi như một đúa trẻ đã là niềm phấn chấn để tôi vượt qua mọi thử thách vì còn mơ ước con đường về với Má.Rồi Má lìa trần thế.Tôi mất hết thiên đàng vì không còn phút giây nào được ngồi bên m…!Tôi vỉnh viển MỒ CÔI…HTH

  3. H Đ nói:

    Đọc bài thơ của anh Huỳnh Tâm Hoài làm cho tôi cảm thấy quá chạnh lòng, sau năm 1975 mất đi nguồn thu từ tiền truất hữu ruộng đất quá thình lình khi tháng 4 năm đó ba tui chưa đi lảnh tiền, gia đình lâm vào cảnh túng thiếu, má tui bệnh không có tiền mua thuốc uống, kéo dài đến năm 1977 má tui qua đời, trong khi tui đi dạy học còn phải dùng bo bo thay gạo, xa nhà không chăm sóc mẹ bệnh đau, Một tháng có chế độ thịt heo muốn đem về cho má thì lại không có tiền đi xe về, mẹ thiếu thốn phải đành cam chịu. bây giờ cứ đến ngày giỗ mẹ. thức ăn cúng kiến quá nhiều làm tôi càng xót xa hơn, càng làm tôi cảm thấy có lỗi với má mình nhiều hơn.

  4. Một Lúa nói:

    Chào anh Huỳnh Tâm Hoài,

    Bài thơ chân tình cảm động, diễn tả một hình ảnh thật gần gũi của mọi người.

    Cám ơn anh.

  5. tamhoai nói:

    Cám ơn 1Lúa đọc bài thơ và chiẻ tâm tình.Tôi luôn theo dỏi và ngưởng mộ các bài viết của anh.Thân mến.HTH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác