Xem tiếp

" />

Giao cảm trong thơ Hồng Băng -Tửu Sĩ

Ngày đăng: 1/08/2014 04:00:35 Chiều/ ý kiến phản hồi (7)

Thú thật tôi không có điều kiện thời gian để thưởng thức thơ ca, cho nên kiến thi rất kém! Bạn thơ của tôi không có nhiều! Nhưng thật may, tôi đã hân hạnh được nhà thơ biết Hồng Băng qua những bài thơ, tùy bút  mới đây của anh!  

H.BangRằng thưa bất khả tư nghì
Càn khôn mọc rụng từ khi nhớ người
Lặng nghe tịch tĩnh không lời
Có vì sao xé khung trời. Rụng sa

Phất phơ giữa cõi ta bà
Thấy em cúi nhặt đóa trà hoa thơm.( Hồng Băng)                     

Thơ của anh chất chứa nhiều trắc ẩn từ cuộc sống này! Và luôn làm cho người ta phải suy tư. Mang mang như lạc vào cõi vừa xa xăm, vừa như thật gần! Đọc thơ anh tôi thấy mình như trôi bềnh bồng trong vô định và cảm nhận thân phận con Người thật mỏng dòn, li ti, li ti trong cõi phù du. Đọc thơ anh làm tôi phải :

“Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời    ….

  Ta nghiêng vai soi lại tình người …”

                                (Trầm Tử Thiêng) 

Rồi tôi lại nghe văng vẵng đâu đó:

“ Đôi khi ta lắng nghe ta

nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá

hồn ta gió cát phù du bay về…”

                                 ( Trịnh Công Sơn) 

Vâng! Giữa lúc tôi đang còn lan man trong thế giới thi ca của Hồng Băng thì Tửu Sĩ vụt tới, mang đến tin vui, với luồng sinh khí (bằng cảm tác):

 Không suy không nghĩ không bàn

Vô vi, cõi Phật, thiên đàng cũng không

Chỉ em và đoá trà bông
Ta bà bỗng hoá thiên bồng chốn đây.
Bài thơ như bóng nhạn bay
Sáu câu vút cánh trong mây sáu hình
Cánh bồng khai ngộ vô thinh
Xem thơ hóa áng mây tình cùng bay  

                                      Tửu Sĩ

Có lẽ các bạn thơ đang thắc mắc TỬU SĨ là ai ? Ngay cả nhà thơ Hồng Băng cũng ngờ ngợ, không biết có phải là bằng hữu của mình không?

Thú thật, khi tôi đọc comment đầu tiên mà Tửu sĩ viết cho bài thơ THIÊN CỔ của Hồng Băng, thì tôi nhận ra đó là bút pháp độc đáo của thi huynh khả kính, trong nhóm Hoàng Gia của tôi rồi!  Tửu sĩ là một tiền bối trong làng văn học. Ngoài sáng tác thơ, Tửu sĩ hay có những comment sâu sắc, dí dỏm, và là tác giả đã BÌNH hàng trăm bài thơ rất hay! Tới đây, chắc hẳn các bạn thơ biết ngay đó chính là nhà thơ CHÂU THẠCH rồi.

Quay trở lại bài thơ của Hồng Băng  và cảm tác của Lão Ngoan Đồng Tửu Sĩ (mà sau đây tôi sẽ  lồng vào nhau), để cho giai điệu của chúng đồng ngân lên, cùng chung một cung bật cảm xúc:

Thật vậy! Không có gì để bàn luận cả khi Đất Trời, vạn vật luôn vận hành theo một chu kỳ tự nhiên mà tạo hóa đã an bài nên Hồng Băng thốt lên:

Rằng thưa bất khả tư nghì

Càn Khôn mọc rụng từ khi nhớ người (Hồng Băng)

 Không suy, không nghĩ, không bàn/Vô vi, cõi Phật, Thiên đàng cũng không (Tửu Sĩ)

Vô vi trong ĐẠO GIÁO được Lão Tử viết đầy đủ “vi vô vi nhi vô bất vi” ( Không làm gì mà không việc gì thì không làm) Bởi vì, tất cả mọi sự đều diễn biến theo tuần hoàn tự nhiên, không cần đến tác động khác, dù chỉ là yếu tố nhỏ, (cũng khiến mọi sự bị đảo lộn trật tự của nó!) cho nên không cần thiết phài làm… Vô vi trong PHẬT GIÁO: Là Không phụ thuộc, không bị ảnh hưởng, Tất cả theo vận hành tự nhiên..

Cho nên: khi Hồng Băng thưa “ bất khả tư nghì”, thì Tửu sĩ đã đáp  Không suy , không nghĩ, không bàn/ Vô vi, Cõi Phật, Thiên Đàng cũng không” quả là “Đồng thanh tương ứng” ! Chừng như hai nhà thơ đã thẩm thấu một quy luật chung của Tạo hóa.

 “Càn Khôn mọc rụng từ khi nhớ người”

NHỚ là mầm vô thỉ chứa trong A-Lại-Da thức. Ta trộm nghĩ “…. Từ khi NHỚ NGƯỜI” nhà thơ muốn nhắc tới  một kiều nữ mà ông đã vô tình để lạc dấu, khiến nỗi- ám- ảnh- không- rời- ấy- luôn – vây- bủa – ông trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng của tâm hồn chăng?

Hay “nhớ người” ở đây không ai khác hơn, mà cứ khư khư hướng về chính mình, cái bản ngã u mê của mình?.

Hoặc giả “nhớ người”  ở đây chính hướng về vô ngã?

Trong vũ trụ bao la này, cái gì có sinh tự có diệt theo lẽ Vô Thường. Vô Thường vốn là Khổ. Cái gì Khổ mà biến đổi theo duyên Sinh (không tùy thuộc vào chính nó) thì chính là Vô Ngã. Nếu thấu đáo được Vô Ngã rồi thì Phá Chấp thôi! Phá Chấp là lộ trình dẫn đến cảnh giới An Lạc của Tu Trì.

“ Lặng nghe tịch tĩnh không lời”

Đã ở trong u tịch, im lìm tuyệt đối, thì trong mênh mông dịu vợi ấy thì có gì đâu, có gi đâu để mà nghe ? Thế nhưng Hồng Băng lại lắng nghe tiếng lòng mình vọng lại, thì quả thật sự thinh lặng đó dìm người ta đến tận cùng của sự hoang vu cô độc. Hoặc đạt đến tuyệt đỉnh của sự thanh tịnh! Nó thách thức ý chí khám phá đỉnh cao của trí huệ biết bao!

Lặng nghe tịch tĩnh không lời 

Có vì sao xé khung trời. Rụng sa (HB)

Động từ Xé”  cho chúng ta có cảm giác nhức nhối, buốt đau đến bất ngờ! Muốn vươn thành cây cao trong không gian bao la, ngập tràn nắng ấm thì hạt mần không thể ủ mình trong lòng đất ẩm, tăm tối mà phải mạo hiểm xé vỏ, để chui lên! Muốn nhìn ngắm bảy sắc cầu vòng thì phải trải nghiệm một cơn mưa. Muốn thoát ra thì phải xé bỏ lớp vỏ bọc.

 Còn Khung trời ở đây không đơn giản là không gian riêng tư, mà mang cả khát vọng. Và thật lạ, Với ngữ cảnh trong câu:“ Có vì sao xé khung trời. Rụng sa” khiến động từ “xé” giàu hình ảnh ấy, đã òa vỡ một ÂM BA kỳ diệu! Nó như tiếng THÉT THIỀM TÔNG đưa TÂM về nơi AN TRÚ.

Rụng sa”. thoảng qua, nghe sao mà chua chát thế!? Bởi: Rụng cho ta khái niệm của trái quá chín, hoặc  trái không còn nhựa sống mới lìa cuống mà bất khả rơi xuống! “Sa” lại cũng đồng nghĩa với rụng, rơi!  Nhạc sỹ Phạm Duy từng ngẩn ngơ khi nhận ra  tâm hồn mình đã chín qua mấy mùa buồn đau, khiến trái sầu rụng rơi ấy…  từ trong bài thơ Ngậm Ngùi của Huy Cận đã bay bổng qua nốt nhạc tài hoa, vượt thời gian của ông! Thế nhưng trái sầu của Huy Cận_Phạm Duy cũng không sánh được với trái sầu của Hồng Băng. Bởi trong trái sầu cô tịch kia đã thai nghén nỗi nhớ LUÂN HỒI. Phải, Từ trong sâu thẳm của ký ức, khởi đi từ niệm (nhớ) của Hồng Băng đã chế ngự, lên ngôi, rồi bão hòa. Khiến Tửu Sĩ phải khẳng định:

Chỉ ẹm và đoá trà bông
Ta bà bỗng hoá thiên bồng chốn đây” ( TS)

  Phất phơ giữa cõi ta bà 

Thấy em cúi nhặt đóa trà hoa thơm.(HB)

“Cúi nhặt” từ ngữ mang hình tượng đẹp, bộc lộ lòng khiêm cung. Với ngữ cảnh này,
ta bỗng hiểu tác giả ngộ ra mình từng lạc lõng giữa chốn mông lung của cõi ta bà này, tất cả chỉ là giả tạm…  sao mãi mê bôn ba tìm kiếm, vọng tưởng mà chi? Hãy nhận lại giá trị nguyên sơ vốn dĩ sẵn có của mình!

Ta Bà trong Phạn Ngữ có nghĩa là chịu đựng. Đức Phật dạy : Ta Bà ví như nhiều cõi giả tạm,  quán trọ… Phải chăng Hồng Băng đã mang nặng nỗi nhớ (Cũng chính là bản ngã ) vào cõi ta bà như một hành trang bất khả ly thân, rồi bỗng giác ngộ chân lý, tìm thấy chính mình và thoát ra từ chốn vô minh. Cho nên, chẳng lạ gì khi Lão Ngoan Đồng Tửu sĩ tấm tắc:

“Chỉ em và đóa trà bông

Ta bà bỗng hóa thiên bồng chốn đây

Bài Thơ như Bóng Nhạn bay

Sáu câu vút cánh trong mây sáu hình” (TS)

 Thật tuyệt! Chỉ gói ghém tâm tư của mình trong sáu câu thơ thôi, mà Hồng Băng đã cho chúng ta hiểu cuộc đời này vốn dĩ vô thường, tất cả chỉ là phù sinh, ta cứ để cho nó diễn biến thuận theo tự nhiên. Còn Tửu Sĩ thật tinh tế khí ví :

“Bài thơ như bóng nhạn bay
Sáu câu vút cánh trong mây sáu hình
Cánh bồng khai ngộ vô thinh
Xem thơ hoá áng mây tình cùng bay” 
  ( Tửu Sĩ)  

Chừng như Tửu sĩ sinh ra đã mang sứ mạng khai sáng thi ca vậy! Lão Ngoan Đồng viết cảm tác rất tự nhiên! Khổ thơ trên như một giai điệu mượt mà, giàu hình ảnh. Bởi, Mây luôn biến thể, đời này là cõi phù vân.Thế nhưng khi ta trở về trong tĩnh lặng của tâm thức, thì chân lý mở ra bờ giác ngộ . “Bóng Nhạn vút cánh /Xem thơ hóa áng mây tình cùng bay” cứ như là vector định hướng thật đẹp đẽ và đầy trách nhiệm.  Từ Vút cánh cho ta liên tưởng đến trục tung (Dọc). Từ Cánh bồng cho ta liên tưởng đến trục hoành (Ngang) trong chân trời toán học. Dọc  Ngang  trong trường đời cho ta khái niệm Người có Sĩ Khí Nhân Nghĩa. Tôi yêu bốn câu thơ kết của Tửu Sĩ biết bao! Bởi trong đó có tinh Vật Lý, Toán Lý, Đạo lý mang thông điệp bình an đến cho mọi người! Ôi cái duy lý ấy không khô cứng, mà rất uyển chuyển, mền mại, nhẹ nhàng đi vào lòng Người.  Cũng như tôi yêu câu thơ cuối của Hồng Băng Thấy em cúi nhặt đóa trà hoa thơm Còn gì quý hơn khi ta tìm thấy chính giá trị bản thân mình. Bởi vì, nó chính là nền tảng giúp cho ta định hướng được cuộc đời mình.  Nếu bài thơ Thấy em cuối nhặt đóa trà hoa thơm” được nhìn dưới góc độ đời thường, thì đây là Áng Thơ Tình lãng mạn, ngạt ngào hương thơm, được ông Tơ bà Nguyệt định sẵn. Nhưng nếu cảm nhận bài thơ “Thấy Em Cúi Nhặt Đóa Trà Hoa Thơm” theo phương hướng tâm linh, thì đây là cánh cửa Thiền, mở toang khung trời chân lý. Nếu có lời kết đẹp, tôi muốn gởi đến các bạn thơ của tôi câu nói bất hủ của Đạt Ma Sư Tổ “ TRỰC CHỈ CHÂN TÂM, KIẾN TÁNH THÀNH PHẬT” Bởi khi liên kết hai bài thơ của Hông Băng và Tửu Sĩ trong tôi đã ngời sáng chân lý đó! Hai nhà Thơ ở hai miền xa lạ từ khoảng cách địa lý, đến đời sống tâm linh, nhưng bằng ngôn ngữ Thi Ca, bỗng nhiên họ trở thành Tri Âm dù chưa một lần giáp mặt.

Xin phép nhà Thơ Hồng Băng cho tôi được mượn Tâm Ý của anh, để vẽ thành nét son “Thấy NHAU cúi nhặt Đóa Trà Hoa Thơm” để tất cả chúng ta cùng Hạnh Ngộ trong vườn Thơ Hoan Ca, An Lạc. Cảm ơn nhà thơ Hồng Băng và Lão Ngoan đồng Tửu Sĩ rất nhiều.

             Lê Liên

Có 7 bình luận về Giao cảm trong thơ Hồng Băng -Tửu Sĩ

  1. hồng băng nói:

    Đôi dòng về Tác giả Lê Liên,

    Tôi vốn chưa từng gặp mặt , chỉ đọc 1 số bài của cô đăng trên một số trang mạng . Cách đây non tháng, tôi nhận email của Cô, ngỏ ý yêu thích bài TECNĐTHT và muốn viết bài bình bài thơ này. Lúc 14g chiều nay, cô gửi tôi bài viết. Tôi đã liên lạc và được sự đồng ý của cô, gửi anh em bè bạn đọc..trong đó có LMinh. Rất bất ngờ là bài viết đã đưa lên trang nhà. Cũng xin nói thêm, tg Lê Liên hiện ở Đà Lạt, xin giới thiệu với trang nhà. HB

  2. Lyhuong nói:

    Được đọc thơ và những lời bình cao đạo ,Lyhuong thật cảm phục tài văn thơ của các vị Tửu Sĩ,Lê Liên,Hồng Băng.

  3. Lê Liên nói:

    Cảm ơn webside Nhà đã post bài cảm nhận của Lê Liên.

    Xin cảm ơn bạn Lyhuong đã có lời khích lệ cho ba anh em Tửu Sĩ, Hồng Băng và Lê Liên. Hy vọng chúng ta có những giao lưu tốt trên diễn đàn văn học cũng như ngoài đời.

    Kính chúc trang web của ta ngày càng gắn kết với nhiều bạn văn hơn nữa. Thân ái, Lê Liên

  4. Hoành Châu nói:

    Xin chân  thành cảm ơn nhà thơ Lê Liên , bài viết   phân tích so sánh thơ Hồng Băng ( Thấy Em  cúi nhặt Đóa Trà Hoa Thơm ) và thơ Lão Ngoan đồng Tửu Sĩ  khiến  ta suy nghĩ rằng  ngoài khả năng am tường  thơ ca phong phú ra  , nhà thơ Lê Liên còn   ngộ sâu sắc về Thiền học , Phật học , sự kết hợp đạo và  đời hợp lẽ đã nâng cao sự  giao cảm của người viết, thât đáng khâm phục ..Cả hai nhà thơ Hồng Băng và  Tửu Sĩ cùng tri âm qua thi ca và cùng hạnh ngộ qua chân lý”Trực chỉ chân tâm , kiến tánh thành Phật “, Hay thiệt, Xin chúc  ba nhà thơ  có cơ hội giao lưu và gắn kết  nhiều bạn thơ hơn trên trang nhà.Thân mến.Hoành Châu.

     

     

  5. Lê Liên nói:

    Kính gởi Chị Hoành Châu!

    Lê Liên cảm ơn lời động viên của chị nhiều lắm. Liên sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.

    Do trí nhớ của Liên mấy năm gần đây có vấn đề. cho nên Liên luyện tập trí nhớ bằng cách thỉnh thoảng viết cảm nhận Thơ và họa thơ Đường. ( nhưng họa xong đa số là cất đi  vì các thi huynh, thi tỷ, thi muội họa xong, tổng kết post lên cả rồi! ) Liên cũng thích nhiều thể loại khác nữa,  nhưng do không có thời gian, cho nên lâu lâu mới chấp bút, tập tò viết, chia sẻ cảm nhận với các Bạn Văn như một cách góp mật cho đời. Hãy Trả ơn cho Đời một cách hậu hỉnh, tận tụy khi có thể, phải không chị?

    Liên chúc chị và trang web nhà có nhiều cộng tác viên yêu mến, gắn bó dài lâu, đều đặn chị nhé!

    Mong chị thật khỏe mạnh, An Vui.

    Kính Thư,

    Em, Lê Liên 

  6. Phong Tâm nói:

    Ông Hồng Băng,

    Chiều qua cả sáng nay mở mail nhiều lần không thấy hiển thị HB gởi bài cho đọc. Tức mình, rà xuống chỗ “Mọi việc khác” thì ra ở đây! Một ề, thiệt tình tôi dốt hết chỗ nói nỗi!

    Đọc ba lần bài viết về thơ ông TECNĐTHT kết hợp với thơ của Lão Ngoan Đồng- Tửu Sĩ, không phải chậm hiểu mà mỗi lần đọc lại nghe “sướng hồn” tăng lên từ thơ đến lời bình qua tác giả Lê Liên, bởi tác giả bình thơ rất nhuần nhị, bằng kiến thức rộng sâu làm sáng tỏ từng uẩn khúc nhỏ nhặt ẩn chìm mà chính tác giả bài thơ (HB) còn che khuất, ẩn dụ. Lê Liên đã mở rộng và chấp thêm cánh cho bài thơ bay cao và bay xa hơn…Cám ơn “tam hợp” Hồng Băng, Tửu Sĩ, Lê Liên cho đôc giả đọc một bài thật thú vị. Chúc các anh chị sức khỏe và có thêm nhiều tác phẩm độc đáo hơn trên trang nhà. Phong Tâm

  7. hồng băng nói:

    Kính anh Phong Tâm, anh Hồng Ẩn, Anh Trương Phú, Chị Lý Hương, Hoành Châu thân mến,

    Mấy hôm nay, gia đình có quá nhiều chuyện âu lo, tôi chịu muốn không nỗi! Nay khả quan rồi, có đôi dòng cám ơn các vị đã phản hồi bài viết của Lê Liên, người mà tôi vừa biết qua trang viết. Riêng với anh Phong Tâm, người bạn hơn 40 năm đã cùng dõi theo nhau qua tình văn nghệ thì ..việc hình dung lão thi nhân tròm trèm 80, cặm cụi đọc những 3 lần bài viết, cho tôi thấy tấm nghĩa tình bao la đến dường nào. Tôi đọc bài Lê Liên viết nhiều lần. Cô ấy quanh sát khá tinh tường, qua nhiều lăng kính và thật lòng, tôi trân trọng lòng nhiệt tình của cô ấy. Biển học vốn mênh mông. Cõi thiền đạo vốn vô bờ..cách hiểu vốn có vài dị biệt là không tránh khỏi. Việc được xếp đứng cạnh những Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Huy Cận..có thể gây những hiểu lầm nào đó, và với tôi vốn chỉ muốn là chính mình. Chẳng sướng ích gì đâu! Thơ, cuộc rong chơi nhiều thú vị và rồi cũng tan thôi mà! Gát lại những khen chê, còn chăng là những tấm lòng trân trọng, tín kính. Và xin cám ơn Lê Liên đã dày công viết bài bình thơ này.                      HB

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác