Xem tiếp

" />

Nhớ quên của Hải Đường

Ngày đăng: 17/10/2012 11:24:00 Chiều/ ý kiến phản hồi (12)

Hải Đường người thơ trẻ của chúng ta lại tâm sự với nỗi nhớ quên, cái quên nhớ của tuổi hồn nhiên vụng dại bước đầu cho tuổi già dặn trưởng thành.Từ đó,nhà thơ mới đủ thời gian nhìn lại chặng đường đi qua có bao nhiêu mùi cay đắng. Một mình uống, một mình say cũng chính là sự suy gẫm cuộc đời…Điều nhớ quên dường như cũng là bịnh chung của các nhà thơ và những người biết yêu, đang yêu trong cuộc sống? (PT)

NHỚ QUÊN

     Có lần tôi lỡ bỏ quên

Tình yêu vụng dại bên thềm tương tư

     Kể từ dạo đó dường như

Vô tình tôi trót giã từ thơ ngây

     Rồi năm rồi tháng rồi ngày

Lặng thầm với nỗi đắng cay riêng mình

     Bâng khuâng muôn nỗi tự tình

Độc hành độc ẩm riêng mình riêng ta

     Thời gian cứ mãi trôi xa

Đảo điên rồi cũng nhèm nhòa nhớ quên

 

              Hải Đường

 

Có 12 bình luận về Nhớ quên của Hải Đường

  1. Nguyễn Văn Lần nói:

    Xin bái phục nhà thơ ” cháu” HĐ. Đã cung cấp cho bác Cả nhiều từ cổ địa phương, hôm nay bác cả biết thêm từ mới

    ” nhèm nhòa”. Phải không anh bạn già Phong Tâm ?

  2. PhươngNga nói:

    Dì PN rất ít khi “dám” viết phản hồi ở chợ thơ vì thú thật mình rất “dốt” về thơ. Tốt khoe xấu che phải không Hải Đường?
    Hôm nay trong lúc tạm nghỉ cho nguôi cơn giận (đang “dủa” con gái làm toán trật lất), đọc bài thơ Nhớ Quên của HĐ, rất kết 2 câu chót! Quả tình có những đảo điên, mất mát làm mình đau khổ khôn nguôi, và những phút chốc vui vẻ, hạnh phúc, nhưng thời gian nhèm nhoà cả nhớ, lẫn quên.

  3. KiềuOanh nói:

    Hải Đường ơi, Dì KO cũng dốt thơ nhưng lại muốn phản hồi ở chợ thơ cho vui, Nên khi thấy Hải Đường viết : “Có lần tôi lỡ bỏ quên , Tình yêu vụng dại bên thềm tương tư ….” Xin phép cho Dì KO viết vài chử vui vui nhe :

    ” Nếu ai quên bạc quên tiền,

      Tôi đây lập tức “lụm” liền vô tui ( túi )

      Nhưng tình yêu vụng dại rơi ,

      Tôi đây hông dám,thôi thời xin kiêu ( kiếu) ”

    Tại vì sống “thực dụng” quá nên “lụm” tiền mà hông dám “lụm” tình , hehehehe..wink

      

      

     

     

  4. Lê An nói:

     

    Xin chia sẻ :

     

    LỐI XƯA

     

    Sao anh không về thăm quê cũ

    Luôn có người em mỏi mắt chờ

    Dòng sông kỷ niệm êm đềm chảy

    Chở ánh trăng rằm lóng lánh thơ.

     

    Lối xưa nối gót theo em đó

    Áo trắng bay bay cuộn lá me

    Đưa tay anh hứng nâng nhè nhẹ         

    Gởi gió nụ hôn:“Thương tôi… nhe!”

     

    Ngọt ngào dỉ vảng xa xôi quá

    Rưng rưng tiếc nuối tuổi đầy hoa

    Sao không nắm bắt tình yêu ấy

    Giờ biết làm sao cản lệ nhoà?

     

    A.

     

    Hình như tôi cũng đã ray rứt với nỗi nhớ quên trong LỐI XƯA?

  5. Phong Tâm nói:

                   @  Cả Lần ơi, ông  quên ‘  Con hơn cha,nhà có phúc sao”? Người ta thường nói: càng học càng dốt,cho nên già cỡ tụi mình học tới chết chưa xong.

                    @ Kiều Oanh! Bịnh cũ lại tái phát ( hay quá trời)! Danh hiệu vô địch”vui nhộn” nầy chắc còn giữ dai dài. Thực dụng luôn cả trong thơ nữa,bịnh nầy cần phát tán, không được chữa nghen.

    • KiềuOanh nói:

      Hehehe .. anh Phong Tâm ơi, phản hồi của anh cũng “chọc loét” em nè, laugh Xời ! người ta làm thơ mà anh lại bảo bịnh củ tái phát , quê rồi nhe ! Mai mốt  “bịnh”này phát tán vô thơ của anh thì đừng có hối hận đó . Dầu sao thì thấy Hải Đường nhoẻn miệng cười là KO an tâm rùi .  

      • Phong Tâm nói:

                     Hổng sao! Nếu ” bịnh Bút Tre” của Kiều Oanh lây nhiễm  PT càng tốt, tại vì thơ PT ưa buồn vớ vẩn,trộn chút vui có lẽ tươi hơn, phải không Hải Đường?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác