VĨNH LONG QUÊ TÔI  của Thanh Xuân Ngọc

Ngày đăng: 22/10/2019 10:17:21 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Trong bạt ngàn thơ văn trên những trang mạng xã hội, hầu như toàn thơ tình cảm, thân phận và thời thế.  Họa hoằn lắm mới gặp được một bài thơ về quê hương, bài thơ “VĨNH LONG QUÊ TÔI” của Thanh Xuân Ngọc là một trong những trường hợp như vậy (Du Lữ Khách)

VĨNH LONG QUÊ TÔI 
Quê tôi mùa nước lên
Cứ sáng, cứ chiều, nước trắng mênh mông
Mọi so đo, tỵ hiềm chợt chìm sâu mất biệt

Trong khốn đốn của nước dâng chợt cùng nhau thân thiết….
Quê tôi nước cứ tràn lên
Làng xóm í ới gọi nhau kê thêm đồ đạc
Trẻ con mang gàu hì hục tát
–  “Nước đã tràn vô đến bếp nhà ta !”

Mùa nước năm nay hơn cả năm qua
Cái ngạch cửa trước thềm nhà  nâng cao lên mãi
Cứ sáng, cứ chiều lòng lo ngay ngáy
Không biết rồi nước nhảy đến đâu ?

Quê tôi nước nào lên được bao lâu
Năm, mười phút thôi rồi nước rút
Chỉ khổ con người,
Lính quýnh, loay hoay …
nhưng mà rất thật
Thương lắm quê tôi, mùa nước lên
Thanh Xuân Ngọc.

2+

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác